Cố Tiểu Khê bật : "Mới thì liên quan gì đến ? Bà nhà , mắc gì giúp?"
" cô mới giúp mà, giúp thêm nữa? Người giúp thì giúp cho trót..."
Bà thấy gì sai trong những lời .
Trong toa tàu, nhiều bật vì chọc cho vui vẻ.
Cố Tiểu Khê cạn lời: "Nếu bà thật sự như thế, thì cũng là thể giặt."
Bà lão đang vui vẻ, nhưng Cố Tiểu Khê thêm một câu: "Giặt một cái áo một tệ. Trả tiền thì giặt giúp! việc công ."
Bà lão , trừng mắt lườm cô một cái xoay bỏ .
Giặt một cái áo một tệ, thì chẳng thà bà tự giặt còn hơn.
Cố Tiểu Khê tưởng chuyện thế là xong .
Ai ngờ nửa tiếng , bên chỗ bà lão vang lên tiếng cãi .
Nguyên nhân là tuy bà lão giặt đồ thật, nhưng giặt sạch. Thêm nữa, thằng cháu trai nghịch ngợm của bà đổ một cốc nước, khiến quần áo và giày của khác ướt.
Chú đối diện Cố Tiểu Khê thở dài ngớt: "Xem tối nay yên nổi ."
Cố Tiểu Khê tham gia bình luận, chỉ lấy một cái bánh trứng ăn.
Mới ăn một nửa, thằng nhóc nghịch chẳng hiểu thấy, kéo tay bà nội hét ầm lên: "Bà ơi, con ăn bánh trứng! Bà mua bánh trứng cho con!"
Cố Tiểu Khê nhướng mày, đang nhai chậm rãi liền đổi sang nhai ngấu nghiến.
Chờ đến khi thằng bé kéo bà lão gần, thì cô ăn sạch sẽ .
Bà lão sắc mặt khó coi, chằm chằm Cố Tiểu Khê: "Cô ăn bánh trứng ? Không việc gì ăn bánh trứng, cố tình cháu thèm đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-262-day-la-chua-xong-xuoi-a-2.html.]
Cố Tiểu Khê cạn lời: "Bà còn quản ăn gì ? ăn đồ nhà bà ."
"Nhìn da dẻ trắng trẻo thế , chắc bình thường chỉ ăn với lười thôi. Giữa đêm mà còn trốn một góc ăn, . cố tình dụ cháu thì !"
Bà lão ngang ngược lý lẽ.
Cố Tiểu Khê bật khẽ: "Bà , nếu nghèo đến mức tiền thì đừng toa giường . Có tiền thì ăn ở toa căng-tin, đừng kiếm chuyện với . rảnh mà chiều bà . Còn ồn ào nữa, gọi cảnh sát tàu đến đuổi bà xuống xe đấy."
Vừa dứt lời, chú đối diện cũng nhịn mà lên tiếng phụ họa: " đấy, cô gái nhỏ ăn tối, ăn chút gì thì chứ. Có ăn đồ nhà bà . Cháu bà ăn thì đưa nó toa căng-tin."
Người cạnh cũng lạnh lùng : "Ra ngoài gặp ngay tổ hợp bà cháu đúng là xui tận mạng. Không hiểu kiểu nhà nào mới dạy đứa trẻ mất dạy như thế."
Bà lão mắng cháu là "trẻ mất dạy", lập tức đổi hướng tấn công, sang cãi lộn ầm ĩ với bên cạnh.
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê nhíu mày, thế là hồi kết ?
Bà lão rõ ràng dựa tuổi tác mà bắt nạt , khác lịch sự chấp, nên mới cố tình gây chuyện ăn vạ.
Loại như chắc ngoài đời cũng chẳng t.ử tế gì.
Đang nghĩ thì bà lão đột nhiên hét toáng lên: "Aaaa, Đại Bảo! Đại Bảo! Đại Bảo, con thế ? Mau cứu với! Có g.i.ế.c cháu !"
Cố Tiểu Khê khựng một chút, lên về phía đó, thì thấy thằng bé nghịch ngợm ngã lăn đất.
Cảnh tượng khiến xung quanh sợ đến tái mặt, cuộc tranh cãi lập tức dừng .
Bà lão gào xé gan xé ruột, như thể cháu c.h.ế.t .
Cố Tiểu Khê nhíu mày, cuối cùng vẫn bước tới.