Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Anh hôm qua ở bếp với ba em suốt, ngủ , em trông hành lý cho."
Lục Kiến Sâm xoa đầu cô: "Anh buồn ngủ. Hay em báo nhé? Hoặc ăn chút gì đó?"
Nếu ngủ, thì báo hoặc ăn vặt cũng là cách g.i.ế.c thời gian.
Cố Tiểu Khê chẳng báo cũng thấy đói, suy nghĩ một chút quyết định ngủ một giấc.
Sáng nay dậy sớm, cô vẫn ngủ đủ.
Có Lục Kiến Sâm bên cạnh, cô thấy an tâm. Cô lấy túi thơm ông cụ tặng đặt gối, nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Lần , cô ngủ ngon hơn bao giờ hết.
Khi cô tỉnh , là một giờ rưỡi chiều.
Lúc , xe lửa đông hơn hẳn. Ông cụ ở giường tầng giữa bên trái đang ở chỗ của Lục Kiến Sâm, ăn bánh bao thư thả trò chuyện.
Bên cạnh ông cụ còn một trai gầy cao và một cô gái mặc váy hoa.
Chỉ là, Lục Kiến Sâm thấy .
Thấy cô tỉnh giấc, ông cụ mỉm : "Cô bé dậy ? Đồng chí Tiểu Lục lấy nước nóng, lát nữa sẽ ."
"Vâng." Cố Tiểu Khê mỉm ngại ngùng, đưa tay vuốt vuốt tóc xuống giường vận động tay chân một chút.
Hai đối diện cứ cô chằm chằm. Ánh mắt đàn ông lóe lên vẻ kinh ngạc, còn cô gái thì c.ắ.n môi, nhíu mày khó chịu.
Cố Tiểu Khê cảm nhận ánh mắt vui nhưng để tâm, chỉ thuận tay chỉnh mái tóc chút rối của .
lúc , loa phát thanh tàu vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-26-van-con-la-mot-co-gai-chua-chong-2.html.]
"Kính thưa quý hành khách, hiện tại cần tìm bác sĩ gấp! Có một hành khách ngất xỉu đột ngột ở toa tám. Nếu bác sĩ hoặc nhân viên y tế tàu, xin hãy đến toa tám ngay lập tức."
"Kính thưa quý hành khách, hiện tại cần tìm bác sĩ gấp."
Cố Tiểu Khê còn đang lắng thì ông cụ từng tặng cô túi thơm đặt miếng bánh bao còn dở xuống, nhanh ch.óng lấy một chiếc hộp nhỏ dấu chữ thập của bệnh viện từ chiếc túi đen lớn, vội vã chạy về phía toa tám.
Cố Tiểu Khê bất ngờ, thì ông là bác sĩ ?
Chàng trai đối diện cũng nhịn mà cảm thán: "Hóa ông là bác sĩ đấy!"
Chillllllll girl !
cô gái mặc váy hoa bĩu môi, khẽ lẩm bẩm: "Người già mà bệnh tật còn lang thang khắp nơi, đúng là gây rắc rối cho xã hội! Nếu tàu bác sĩ thì chẳng chờ c.h.ế.t ?"
Cố Tiểu Khê chớp mắt, yên lặng, bình luận gì.
Cô gái thấy Cố Tiểu Khê cứ điềm nhiên đó, trông như một bức tranh mỹ, bỗng nhịn mà hỏi: "Này, cô và vị quân nhân là do gia đình sắp đặt từ nhỏ ? Trông cô còn trẻ thế mà."
Cố Tiểu Khê nheo mắt, cô gái cô kết hôn?
Rốt cuộc lúc cô ngủ xảy chuyện gì?
Dù chút nghi hoặc, nhưng thấy dáng vẻ đối phương khinh thường hôn nhân sắp đặt, mong rằng cô và Lục Kiến Sâm thật sự là do gia đình sắp đặt, Cố Tiểu Khê liền mỉm : "Không hôn nhân sắp đặt . Bọn thuộc kiểu gặp yêu ngay đấy! Nhìn cô cũng lớn tuổi nhỉ, chắc kết hôn ? Con mấy tuổi ?"
Cô gái sững sờ, mặt lập tức méo xệch.
Cô thể tin nổi, phụ nữ hỏi cô ... con mấy tuổi ?
Cô rõ ràng vẫn còn là thiếu nữ chồng cơ mà!
Vốn dĩ cô định cãi với Cố Tiểu Khê một trận, nhưng khóe mắt liếc thấy một bóng dáng cao lớn trong bộ quân phục màu xanh lục.
Sắc mặt cô lập tức đổi, đột nhiên che mặt, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: "Sao cô bịa đặt thế? vẫn còn là một cô gái chồng cơ mà, gì con chứ!"