Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 259: Muốn Nói, Nhưng Chẳng Dễ Mở Lời (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:29:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , khí trong nhà họ Lục bỗng trở nên kỳ lạ.

Bởi vì hôm nay bàn ăn thêm một , đó là Hà Lâm.

Cố Tiểu Khê dù nghi ngờ nhưng vẫn tròn bổn phận, giúp Lục Kiến Nghiệp châm cứu.

Cô dùng ngọn lửa nhỏ chữa lành màu xanh lục châm cứu hai , đôi chân của Lục Kiến Nghiệp bắt đầu chút cảm giác, nỗi uể oải trong lòng cũng dần dần tan biến.

Cố Tiểu Khê thật thích Hà Lâm lắm, nên khi châm cứu xong liền lên lầu trở về phòng.

Hôm nay cô tới trạm thu mua phế liệu, mà ở trong phòng giá sách, sắp xếp phân loại những cuốn sách thu thập .

Cả ngày hôm đó, Cố Tiểu Khê chỉ xuống lầu giờ ăn.

Lại qua một ngày nữa, sáng sớm hôm Cố Tiểu Khê cố tình dậy sớm, chuẩn phố mua đồ ăn.

Vừa mới định xuống lầu thì bất ngờ thấy Lục Kiến Nghiệp đang một vịn tường, từ từ nhà vệ sinh.

Trong lòng cô chợt thấy an ủi, xem chân của đúng là đỡ !

Ngày mai châm cứu thêm một nữa, là cô thể về Thanh Bắc !

Vì quá vui nên cô bước khỏi nhà trong tâm trạng phấn khởi.

Hôm nay đường sớm, vận may cũng , cô mua hai con cá sống, còn mua thêm một cân thịt heo.

mở thêm một cái ao nhỏ trong gian đồng hành, thả một con cá đó nuôi, đó lấy hai con gà từ trong gian, bốc thêm một bó rau tươi to đùng mới về nhà.

Lục Kiến Lâm thấy cô mua nhiều đồ như cũng chút bất ngờ.

"Chị dâu, sáng sớm chị ngoài ?"

Anh còn tưởng chị dâu vẫn dậy cơ đấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-259-muon-noi-nhung-chang-de-mo-loi-1.html.]

"Ừ. Trưa nay chị nấu cơm." Cô xách đồ bếp.

Lục Kiến Lâm cũng xách giúp hai con gà, theo bếp.

Cố Tiểu Khê múc nước, với Lục Kiến Lâm: "Chị định mai châm cứu xong cho Kiến Nghiệp thì sẽ về Thanh Bắc."

Lục Kiến Lâm sững : "Chị đợi cả đến đón ?"

Còn chân hai nữa, chẳng vẫn cần tiếp tục châm cứu ?

Cố Tiểu Khê mỉm : "Chị lớn , tự về Thanh Bắc mà."

Nói đến đây, cô dừng một chút giải thích thêm: "Sáng nay chị thấy hai em tự vệ sinh , tối nay khi ngủ chị sẽ châm cứu thêm nữa, mai thêm một nữa, đó thì cần nữa, từ từ điều dưỡng là ."

Lục Kiến Lâm bất ngờ, vì nửa tiếng còn hỏi hai, mà chỉ bảo là bắt đầu chút cảm giác thôi, .

hai thì cũng thấy vui .

Buổi trưa, bữa cơm nhà họ Lục vô cùng phong phú.

Biết chân của Kiến Nghiệp chỉ cần châm cứu thêm hai nữa là gần như khỏi hẳn, ai nấy trong nhà đều vui mừng.

Cố Tiểu Khê cũng nhân cơ hội về chuyện định chiều mai sẽ bắt xe về Thanh Bắc.

Bà cụ Lục tiếc nuối : "Không ở nhà thêm vài hôm nữa ? Đến lúc đó bảo Tiểu Sâm về đón cháu."

Cố Tiểu Khê mím môi đáp: "Lần về là nhiệm vụ nên mới trực thăng của quân bộ. Nếu giờ đặc biệt về đón cháu, chỉ riêng đường mất bốn, năm ngày, cùng về, cả cả về chắc cũng mất mười ngày nửa tháng. Cháu tự về thì đỡ vất vả hơn."

Bà cụ Lục thở dài. Tiểu Khê là thương cháu trai , bà cũng chẳng gì thêm.

Chillllllll girl !

Ông cụ Lục thì ủng hộ: "Chỉ cần chú ý an , tự về Thanh Bắc cũng ."

Những ngày qua, ông ít chuyện về Tiểu Khê từ mấy ông bạn già và cả con trai .

Con bé đến cả trực thăng cũng sửa , từng tham gia cứu hộ, tàu hỏa còn cứu nhiều . Khi đối mặt với kẻ thì đủ thông minh lanh lợi, đến cả trượt tuyết bình thường cũng giỏi hơn , tự ngoài chắc .

Loading...