Sau bữa sáng, cả nhà cùng xách hành lý đến ga tàu.
Bên , Ngụy Minh Ngọc cũng mặt. Bà chuẩn sẵn hai túi quà cho vợ chồng trẻ, thế nên dù hành lý của Lục Kiến Sâm chỉ một chiếc túi, cộng thêm vali của Cố Tiểu Khê và một túi đồ ăn lớn do vợ chuẩn , tổng đồ đạc vẫn khá nhiều.
Cố Diệc Dân giúp con gái và con rể đặt hành lý chỗ tàu, dặn dò vài câu, lưu luyến mãi mới rời .
Tàu chậm rãi lăn bánh.
Cố Tiểu Khê bóng dáng ba xa dần ngoài cửa sổ, lặng lẽ lau giọt nước mắt.
Hai kiếp , lúc xuống nông thôn, ba cũng tiễn cô như thế .
Điều khác biệt duy nhất là , bên cạnh cô một đàn ông. Cuộc đời cô, từ đây cũng sẽ rẽ sang một hướng khác.
Lục Kiến Sâm thấy cô gái nhỏ bên cạnh lặng lẽ rơi lệ, lòng khỏi xót xa.
Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô, giọng dịu dàng: "Sau , thời gian thì về thăm họ nhé!"
Cố Tiểu Khê ngước mắt , khẽ gật đầu.
Kiếp , cô quá sớm, kịp phụng dưỡng ba . Kiếp , cô nhất định sẽ chăm sóc bản thật , sống thật khỏe mạnh, thật hạnh phúc!
Sau khi điều chỉnh tâm trạng, cô bắt đầu quan sát xung quanh.
Họ trong khoang giường cứng, gian rộng rãi hơn so với toa ghế bình thường. Ngoài hai vợ chồng cô, còn một ông cụ đeo kính ở giường giữa bên trái, đang tựa báo.
Thấy Cố Tiểu Khê qua, ông cụ liền hạ tờ báo xuống, mỉm chào hỏi: "Cô bé đầu xa nhà đúng ? Cảm thấy quen cũng là bình thường. Nếu nhớ nhà, cứ thư về."
Sự thiện và ấm áp của ông khiến Cố Tiểu Khê vui vẻ mỉm , gật đầu: "Vâng, cháu sẽ ạ. Ông ạ?"
Ông cụ đáp: "Ta thành phố Thanh Bắc. Còn các cháu xuống ?"
Cố Tiểu Khê lập tức phấn khích: "Cháu cũng xuống Thanh Bắc đây ạ!"
"Vậy là chúng thể bạn đồng hành suốt ba ngày hai đêm ." Ông cụ hiền từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-25-van-con-la-mot-co-gai-chua-chong-1.html.]
Nhìn cô gái nhỏ đôi mắt sáng trong, tràn đầy linh khí, ông cảm thấy cô chắc hẳn là một đứa trẻ ngoan.
Cố Tiểu Khê nghĩ một chút, thò tay túi, lấy một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thố, đưa cho ông cụ.
"Ông ơi, mời ông ăn kẹo cưới ạ. Hôm qua cháu nhận giấy kết hôn!"
Ông cụ ngẩn , sang đàn ông mặc quân phục đang sắp xếp hành lý bên cạnh cô. Lúc mới hiểu , ông bật , nhận lấy kẹo.
"Cảm ơn cháu! Vậy để ông tặng cháu một món quà nhỏ nhé!"
Nói , ông cụ lấy từ chiếc túi đen bên gối một túi thơm nhỏ, đưa cho cô.
"Bên trong thảo mộc an thần, nếu cháu quen với chỗ ở mới, cứ đặt nó gối, đảm bảo ngủ ngon!"
Cố Tiểu Khê nhận lấy, đưa lên mũi ngửi thử. Mùi thơm thanh nhã, dễ chịu khiến cô thoải mái vô cùng. Cô vui vẻ lời cảm ơn: "Cảm ơn ông ạ!"
Lục Kiến Sâm cũng thẳng , gật đầu cảm kích: "Cảm ơn ông ạ!"
Ông cụ khoát tay, : "Không cần khách sáo. Ông chỉ là thấy cô bé duyên với thôi. Nhìn dáng vẻ , chắc là theo cháu đến đơn vị đúng ?"
Lục Kiến Sâm gật đầu: "Vâng ạ."
Ông cụ gật gù, hỏi thêm nữa.
Cố Tiểu Khê xuống hai chiếc vé tàu của và Lục Kiến Sâm, cả hai đều là giường . Cô bèn hỏi ông cụ: "Ông đổi giường với cháu ạ? Cháu đổi giường cho ông nhé?"
Ông cụ xua tay, hiền từ: "Không cần , ở yên tĩnh hơn. Cháu giúp ông để ý cái túi đen chân là ."
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Vâng ạ!"
Trên tàu nhiều hoạt động giải trí. Ngồi một lúc, cô cảm thấy chán.
Lục Kiến Sâm nhẹ giọng hỏi: "Em ngủ một lát ?"