Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 247: Chị Dâu Con Làm Sao Vậy (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:27:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Tiểu Khê bóc quả bưởi, ngón tay nhẹ nhàng xé một đường. Cô lặng lẽ sử dụng Kỹ Năng Phân Tách, lớp vỏ trắng liền tự động bong .

 

Nhìn phần bưởi bóc sạch sẽ trong tay, cô thuận tay chia một nửa cho Tư Nam Vũ, chậm rãi ăn phần còn .

 

Hà Lâm ngây Cố Tiểu Khê. Cô gần thế chia một miếng nào ?

 

Nghĩ đến đây, Hà Lâm chút cam lòng, bèn lên tiếng: "Cái để phần cho Kiến Nghiệp ?"

 

Tư Nam Vũ đến thăm bệnh, mà trái cây là chuẩn cho Cố Tiểu Khê ?

 

Cố Tiểu Khê liếc về phía giường bệnh, nghiêm túc đáp: "Bưởi tính hàn, mấy hôm nay Lục Kiến Nghiệp thể ăn . Còn cô, tới ngày đúng ? Cũng nên ăn. Hiểu ?"

 

Hà Lâm sững , đó mặt đỏ bừng lên.

 

"Cô từ khi nào chứ? ăn ?" Cô lúng túng.

 

Cố Tiểu Khê giải thích, chỉ lặng lẽ ăn tiếp.

 

Tư Nam Vũ cảnh mà bật . Vợ của Kiến Sâm đáng yêu quá, chẳng trách cái lạnh lùng như mềm nhũn cô bé .

 

Lục Kiến Nghiệp cũng hiếm khi cong môi nhẹ.

 

Anh thực thích ăn bưởi, nhưng cô ăn vẻ ngon lành như , bỗng dưng cũng nếm thử.

Chillllllll girl !

 

Ngay lúc , cửa phòng bệnh đẩy .

 

Khi thấy bước , cả Lục Kiến Nghiệp như đông cứng .

 

Là Tất Văn Nguyệt!

 

Lâu lắm gặp, cô gầy nhiều, nhưng ánh mắt xa cách thì vẫn như cũ.

 

Cố Tiểu Khê tinh ý dậy bước ngoài.

 

Cùng lúc đó, ba của Tất Văn Nguyệt cũng bước phòng bệnh.

 

Tư Nam Vũ nháy mắt với Cố Tiểu Khê: "Chúng ngoài cửa một lát."

 

Vừa , để cửa hé một chút.

 

Hà Lâm , vì cô xem bên trong chuyện gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-247-chi-dau-con-lam-sao-vay-1.html.]

Chưa đầy vài phút , Lục Liên Thắng và Ngụy Minh Anh cũng đến.

 

Hai vị trưởng bối bước , cửa phòng bệnh liền đóng c.h.ặ.t.

 

Cố Tiểu Khê thấy Tư Nam Vũ vẫn ý định rời , bèn : "Em mua ít đồ. Anh xe đạp đến ?"

 

Tư Nam Vũ gật đầu: "Em ngoài ? Cầm chìa khóa , xe đỗ ở bên trái cổng bệnh viện, chiếc đầu tiên."

 

Vừa , đưa chìa khóa xe đạp cho cô.

 

"Ừm, em sẽ về nhanh thôi."

 

"Không vội, cứ từ từ. Anh sẽ ở đây trông chừng."

 

Thực , Tư Nam Vũ rõ hôm nay nhà họ Tất sẽ đến, nên mới cố tình chọn thời điểm để mặt.

 

Tất nhiên, đây cũng là lời dặn dò của Lục Kiến Sâm khi .

 

Kiến Sâm sợ vợ chịu chút ấm ức nào, càng cô chịu thiệt thòi.

 

Cố Tiểu Khê đạp xe đến cửa hàng thực phẩm, mua hai cân đường trắng, hai cân nước tương, lấy thêm một ít gia vị nấu ăn khác.

 

Sau đó, cô ghé qua cửa hàng hải sản, mua hai con cá biển và may mắn mua một cân tôm sống.

 

Trước khi rời , cô khẽ động ý niệm, tạo một cái ao nhỏ trong gian đồng hành, thả tôm sống đó.

 

Sau khi sắp xếp những món đồ thể cất, đổi cái cũ lấy cái mới đặt khu trưng bày hàng mới, cô tiếp tục đến tiệm lương thực, mua hai cân gạo nếp và năm cân bột mì.

 

Đang dạo, bỗng nhiên cô một ý nghĩ, liền ghé đến trạm phế liệu ở Kinh Đô.

 

Quả nhiên, là thủ đô nên trạm phế liệu ở đây lớn nhiều đồ.

 

Cố Tiểu Khê đống phế liệu, bỗng thấy tim đập nhanh hơn.

 

Chỗ , cái gì cũng lấy về hết!

 

nơi chỉ cô, mà còn nhiều cũng đang chọn lựa.

 

Vì thế, cô cũng như những khác, lặng lẽ tìm kiếm và nhặt nhạnh từng món giá trị.

 

Lần , cô lặng lẽ thu gom khá nhiều đồ kim loại, nhặt cả đống chai lọ sứt mẻ cất kho đồ cũ.

 

 

Loading...