Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 239: Mệt Đến Muốn Khóc (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:26:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiến Sâm thấy ông cụ Tề tiêu hao tinh thần quá lớn, vội vàng đến bệnh viện xin một chiếc giường phụ để ông thể nghỉ ngơi bên cạnh, tiện cho việc châm cứu và theo dõi tình trạng bệnh nhân.

 

Cố Tiểu Khê ở phía bên giường, chăm chú sách.

 

Cuốn sách rõ ràng là tổng kết kinh nghiệm châm cứu cả đời của ông cụ Tề, phần cuối còn sơ đồ huyệt đạo chi tiết cơ thể .

 

Cố Tiểu Khê nghiêm túc, nhận khi nào các y bác sĩ trong phòng bệnh rời .

 

Một lúc , Lục Kiến Sâm cũng ngoài.

 

Ông cụ Tề liếc cô bé đang say mê nghiên cứu, hài lòng gật đầu. Sau đó, ông kiểm tra tình trạng của Lục Kiến Nghiệp một chút nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Sau khi Cố Tiểu Khê kỹ cả cuốn sách ba , mắt cô bỗng xuất hiện một hàng chữ lớn màu vàng:

 

[Kỹ năng: Châm Cứu Họ Tề (cần tiêu hao 20 điểm công đức)]

 

Cố Tiểu Khê chớp chớp mắt, lặng lẽ tiếp nhận kỹ năng châm cứu của ông cụ Tề.

 

Học xong, cô nhịn về phía ông cụ đang bên cạnh.

 

Cô xem như "trộm" tay nghề nhỉ?

 

Phòng việc của bác sĩ.

 

Lục Kiến Sâm đang trò chuyện với ba .

 

Khi Cố Tiểu Khê đang học y từ ông cụ Tề, Lục Liên Thắng khỏi xúc động: "Con bé đúng là lòng, còn đích mời ông cụ Tề tới. Nếu con về đơn vị, cứ để Tiểu Khê ở nhà. Chuyện của Kiến Nghiệp, con cần lo..."

 

Ngụy Minh Anh đỏ mắt gật đầu: "Con cứ yên tâm, cũng sẽ chăm sóc Tiểu Khê. Có thời gian thì về nhà một chuyến."

 

Bà thật sự sợ Kiến Nghiệp tỉnh .

 

chồng và con trai đều là quân nhân, thể lúc nào cũng ở bên bà.

 

Lục Kiến Sâm vẻ mặt , nhẹ giọng : "Mẹ, ba, hai về nghỉ ngơi . Hôm nay con sẽ ở bệnh viện, sáng mốt mới về đơn vị. Nếu cố quá ngã bệnh, đến lúc đó Tiểu Khê sẽ chăm cả hai đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-239-met-den-muon-khoc-1.html.]

 

Cô bé nhà vốn cũng cần chăm sóc, nếu ông cụ Tề sẽ dạy châm cứu, thật sự đưa cô về Thanh Bắc.

 

Lục Liên Thắng nhẹ nhàng vỗ vai vợ: "Nghe lời Tiểu Sâm , về nghỉ . Em ở đây cũng chẳng giúp gì. Ngày mai ."

 

Ngụy Minh Anh gật đầu, lời rời .

 

Hai ông bà cụ trong nhà vẫn tình trạng của Kiến Nghiệp, bà cố gắng giữ vững tinh thần.

 

Sau khi tiễn ba về, Lục Kiến Sâm phòng bệnh.

 

Thấy ông cụ Tề đang dạy cô bé cách rút kim châm, liền bên cạnh lặng lẽ quan sát.

 

Rút kim xong, ông cụ Tề với Lục Kiến Sâm: "Ta ngủ đây, cháu đưa con bé về . Mai hẵng ."

 

Cố Tiểu Khê lên tiếng: "Ông ơi, để Lục Kiến Sâm đưa ông đến nhà khách gần đây nghỉ ngơi ạ. Mai ông , cháu sẽ trông ở đây."

 

Ông cụ Tề xua tay: "Chỉ tối nay ở đây thôi, từ mai trở cháu trực ban mỗi đêm. Cháu tranh giành với gì? Sáng mai nhớ mang bữa sáng cho , bánh bao quẩy, thích ăn mì."

 

"Dạ!" Cố Tiểu Khê vui vẻ đồng ý.

 

Lục Kiến Sâm cảm ơn ông cụ đưa cô bé rời khỏi bệnh viện.

 

Hai về nhà mà thuê phòng ở nhà khách gần bệnh viện.

Chillllllll girl !

 

Trước khi ngủ, Lục Kiến Sâm với Cố Tiểu Khê rằng chỉ thể ở Kinh Đô một ngày về đơn vị.

 

Cố Tiểu Khê gật đầu thông cảm: "Vậy em đợi Lục Kiến Nghiệp tỉnh , cần châm cứu nữa mới về."

 

Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Vài ngày nữa đón em."

 

Nói xong, cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi cô.

 

Thời gian qua hai đều bận, cô phân tâm, cũng sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô nên vẫn luôn cố kiềm chế.

 

 

Loading...