Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 209: Đúng Là Chán Sống Rồi (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:26:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi bọn họ thấy Cố Tiểu Khê nữa, cô đang xổm nền tuyết, tỉ mỉ gọt mấy khúc gỗ. Dưới chân cô, thêm hai đôi ván trượt tuyết.

 

Thấy bọn họ đến gần, cô mới dậy.

 

"Chỗ gỗ tìm chỉ đủ hai đôi ván trượt thôi, ai học nào?"

 

"Em!" Lý Khôn lập tức giơ tay.

 

La Dương cũng vội vàng bước tới: "! Để bọn họ học ."

 

Cố Tiểu Khê gật đầu, bắt đầu hướng dẫn cách điều khiển ván trượt, cách giữ thăng bằng và mượn lực.

 

La Dương và Lý Khôn đều là lĩnh hội khá , tuy trượt nhưng những gì cô bọn họ đều hiểu .

 

Những khác cũng tương tự, chỉ là thì hiểu, nhưng khi thực sự thử phát hiện trượt tuyết hề dễ dàng.

 

La Dương thử vài thì ngã bấy nhiêu, cuối cùng ngã đến mức hết cả hứng, đành nhường cho khác. Lý Khôn cũng té ít , nhưng vẫn đỡ hơn La Dương nhiều.

 

Người thực sự năng khiếu là một chiến sĩ trẻ tên Lộ Hướng Tiền. Cậu chỉ ngã một hai thể trượt .

 

Thấy học , Cố Tiểu Khê dứt khoát khoanh tay sang một bên.

 

"Các cứ học theo đồng chí Tiểu Lộ ! Cậu trượt khá, lĩnh hội cũng nhanh, chỉ cần chú ý an ."

 

Được khen, đôi mắt Lộ Hướng Tiền sáng lên, chút hổ. Cậu cảm thấy chủ yếu là nhờ chị dâu dạy giỏi!

 

Khi Cố Tiểu Khê trở về doanh trại, Lục Kiến Lâm và các lãnh đạo quân đội mặt.

 

Sau khi La Dương và Lý Khôn báo cáo, đoàn trưởng Nhất đau hết cả đầu. Trời băng đất tuyết thế , Lục Kiến Sâm rốt cuộc gặp chuyện gì?

 

Ông hiểu rõ tính tình , nếu nguyên nhân đặc biệt, chắc chắn sẽ đột ngột rời như . Sau khi cân nhắc, ông quyết định cử một đội tìm kiếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-209-dung-la-chan-song-roi-1.html.]

 

Lục Kiến Lâm xong bộ sự việc, mấy suýt xông lôi hai con Tất Văn Nguyệt đang trốn trong lều đ.á.n.h cho một trận. cuối cùng vẫn nhịn xuống!

 

Cậu thật ngờ phụ nữ mò đến chỗ trai đang nhiệm vụ, còn gây bao nhiêu chuyện.

 

Sau khi xử lý xong vết thương của bệnh nhân cuối cùng, bước ngoài lều, về phía Cố Tiểu Khê đang xổm đất xem trượt tuyết. Có lẽ trong lòng chị dâu khó chịu.

 

Có lẽ là do ánh mắt quá mức nóng bỏng, Cố Tiểu Khê thoáng cảm nhận , đầu .

 

"Có chuyện gì ?"

 

Lục Kiến Lâm bước đến, nhẹ giọng an ủi: "Chị dâu, đoàn trưởng Nhất cử tìm trai em , đừng lo! Anh nhất định sẽ ."

 

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Chị ."

 

, vẫn thể lo lắng!

 

Vừa cô thử dùng [Thuật Truy Tung Khí Tức], nhưng tác dụng. Tuyết rơi quá lâu, trong khí chẳng còn sót dấu vết nào, cô tìm tung tích của Lục Kiến Sâm.

 

"Chút nữa bọn em sẽ đưa thương binh rời , chị cùng bọn em nhé?" Lục Kiến Lâm khẽ .

 

Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Không, chị với La Dương và Lý Khôn , chị sẽ cùng bọn họ."

 

Nếu cùng Lục Kiến Lâm, cô sẽ thấy hai con Tất Văn Nguyệt. Lỡ như nhịn , cô thực sự g.i.ế.c họ. Quan trọng hơn, cô đây, như sẽ sớm nhận tin tức của Lục Kiến Sâm hơn.

 

Lục Kiến Lâm im lặng hồi lâu, cuối cùng cố ép cô cùng nữa.

 

Khi nhóm của Lục Kiến Lâm rời cùng đội ngũ y tế, Cố Tiểu Khê cũng lên đường cùng La Dương và Lý Khôn. Họ về hướng đông bắc, còn nhóm Lục Kiến Lâm về hướng nam.

Chillllllll girl !

 

Cố Tiểu Khê ngờ rằng, hơn một giờ khi về phía bắc, cô thấy một bóng cao lớn quen thuộc trong vùng tuyết xa xa.

 

 

Loading...