Mẹ Tất Văn Nguyệt vội vàng lắc đầu: "Không , chúng ở ."
Cố Tiểu Khê đẩy bà , trực tiếp túm lấy Tất Văn Nguyệt, lúc đang quấn một chiếc áo khoác quân đội rộng thùng thình, nhưng bên trong chẳng mặc gì cả.
"Cô gì? Anh ?"
Tất Văn Nguyệt Cố Tiểu Khê như , chợt nhớ đến cô đ.á.n.h thê t.h.ả.m. Mối thù cũ và mới ập đến, cô đột ngột cởi áo ngoài, để lộ bên trong chẳng gì che đậy.
Cô nhạt: " và Lục Kiến Sâm hẹn hò trong căn nhà gỗ núi, ngờ nhà sập. Phản ứng đầu tiên của là cứu , đẩy ngoài. Bây giờ, là đàn ông của , cô..."
"Chát!"
Cố Tiểu Khê giáng thẳng một cái tát, mặt Tất Văn Nguyệt lệch sang một bên.
Ngọn lửa giận bùng lên trong lòng cô. Sống từng năm, đây là đầu tiên cô gặp một phụ nữ trơ trẽn đến thế.
Tất Văn Nguyệt đ.á.n.h nữa, như phát điên lao về phía Cố Tiểu Khê.
Mẹ Tất dĩ nhiên giúp ngoài, thấy con gái đ.á.n.h với Cố Tiểu Khê liền nhặt một cây gậy đất, vung thẳng đầu cô.
lúc đó, hai chiến sĩ bước , trông thấy cảnh tượng thì vội vàng xông lên can ngăn.
Cố Tiểu Khê lùi một bước, khẽ vung tay, cây gậy trong tay Tất liền quật thẳng con gái bà .
Hai chiến sĩ sững sờ.
Còn kịp phản ứng, Tất Văn Nguyệt bỗng phát điên, nhào thẳng . Hai lăn lộn mặt đất, lăn luôn khỏi lều.
Giữa trời tuyết trắng, cả hai lạnh đến run cầm cập.
Tất Văn Nguyệt ngã đến choáng váng, dậy thấy nhiều từ các lều khác túa hóng chuyện.
Nhìn bộ dạng xốc xếch, mảnh vải che của cô , liền c.h.ử.i thẳng: "Thế đạo loạn ? Loại đàn bà vô liêm sỉ thế cũng ?"
"Trời tuyết lạnh thế mà còn phát rồ vì đàn ông ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-206-co-khong-tin-luc-kien-sam-da-chet-2.html.]
Chillllllll girl !
"Cô gặp , vô sỉ lắm. Chính ả hại hai quân nhân chôn vùi tuyết..."
Bên cạnh, một đàn ông nạn cứu bỗng huýt sáo, buông lời giễu cợt: "Cơ thể cô cũng tệ đấy, đàn ông thì tìm , đảm bảo cô thỏa mãn..."
Cố Tiểu Khê chẳng còn tâm trí quan tâm con Tất Văn Nguyệt những kẻ xung quanh. Cô vội sang chiến sĩ bên cạnh.
"Lục Kiến Sâm ?"
Một chiến sĩ trẻ nghẹn ngào: "Chị dâu, phó đoàn Lục chôn tuyết. Mọi đang tìm kiếm ."
"Ở ? Dẫn !" Cố Tiểu Khê cảm thấy tim như ngừng đập, vô cùng hoảng loạn, đau đớn.
cô tin Lục Kiến Sâm c.h.ế.t! Cô một cảm giác mãnh liệt, rằng Lục Kiến Sâm vẫn còn sống!
"Ở phía bắc. Chị dâu, dẫn chị !" Chiến sĩ trẻ thật lòng nghĩ rằng nếu vì đang khoác bộ quân phục , sớm ném đôi con cứu ngoài .
Cố Tiểu Khê theo chiến sĩ về phía bắc, lòng càng lúc càng trĩu nặng.
Thấy cô trượt tuyết nhanh hơn bộ, chiến sĩ bèn : "Chị dâu, chị cứ thẳng về phía bắc, đến chỗ một cái cây lớn thì rẽ ..."
"Được, cảm ơn!" Cố Tiểu Khê đáp gọn, lập tức trượt thẳng về hướng bắc.
Chẳng bao lâu , cô trông thấy một nhóm chiến sĩ trong quân phục màu xanh đang đào bới giữa đống tuyết.
La Dương là đầu tiên phát hiện cô. Anh bước tới với vẻ mặt phức tạp.
"Tiểu Khê, em tới đây?"
Cố Tiểu Khê vẻ nặng nề gương mặt , vội hỏi: "Đã tìm thấy Lục Kiến Sâm ?"
La Dương lắc đầu: "Chưa. Chúng lật tung đống đổ nát, nhưng vẫn thấy ."
Cố Tiểu Khê quan sát xung quanh, lập tức hỏi: "Ngoài Lục Kiến Sâm, còn ai vùi lấp?"