Cố Tiểu Khê gấp lá thư , cẩn thận đặt nó trở phong bì. Cô định tháo mũ xuống thì bên ngoài vang lên giọng của chị Quế Phân.
"Tiểu Khê, em nhà ?"
Cố Tiểu Khê lập tức bước , thấy chị Quế Phân dẫn theo hai đứa con đến, cô khỏi mỉm .
"Chị nhà ."
Còn kịp để mở lời, con trai nhỏ Thiết Đản của chị Quế Phân hào hứng : "Dì Tiểu Khê, dì bay hả? Con thấy dì bay trời!"
Cố Tiểu Khê khựng một chút, đó bật .
"Con mà bay chứ, chắc con thấy dì trượt bằng ván tuyết thôi."
Vừa , cô lấy ván trượt tuyết đang dựng bên tường cho bọn trẻ xem.
"Cái nè, thể trượt tuyết ."
Thiết Đản lập tức cúi xuống sờ thử, vẻ mặt tò mò đầy thích thú.
Cậu trai Vương Chấn Chấn lúc cũng Cố Tiểu Khê với ánh mắt đầy mong đợi.
"Dì Tiểu Khê, dì thể dạy bọn con trượt tuyết ?"
Lúc dì ngoài thấy, nhưng khi dì trở về, thấy rõ. Dì Tiểu Khê trượt tuyết, trông ngầu quá! Ba từng dạy rằng, đó gọi là oai phong lẫm liệt, cực kỳ lợi hại!
Thấy bọn trẻ thích thú, bản cũng việc gì , Cố Tiểu Khê liền gật đầu.
"Được thôi! khi học, chúng ván trượt . Các con còn nhỏ, dùng loại của lớn . Chờ một chút nhé!"
Nói , cô chạy phòng, ôm một tấm gỗ trơn bóng, bắt đầu chế tạo ván trượt cho bọn trẻ.
Chị Quế Phân rành mấy thứ nên chỉ bên cạnh .
Vì ván trượt tuyết một nên Cố Tiểu Khê thuần thục, đầy hai mươi phút thành hai đôi ván trượt.
Chillllllll girl !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-201-co-ta-ma-noi-ra-se-bi-nhieu-nguoi-cong-kich-1.html.]
Cô đưa cho hai nhóc mỗi đứa một đôi, giơ tay : "Đi nào, dì dạy các con trượt tuyết!"
"Yeah!" Thiết Đản vui sướng nhảy cẫng lên.
Chị Quế Phân cũng vui vẻ theo, chẳng vì lý do gì khác ngoài việc con vui là chị cũng vui.
Ra đến đường lớn, Cố Tiểu Khê bắt đầu hướng dẫn hai đứa nhỏ cách giữ thăng bằng, rèn luyện phản xạ.
Hai nhóc nửa hiểu nửa , nhưng trẻ con tiếp thu nhanh. Ngã vài là thể trượt dáng hình. Đặc biệt là Thiết Đản, lướt tuyết cứ như con .
"Chị, chị học ? Vui lắm đó!" Cố Tiểu Khê sang hỏi chị Quế Phân.
Chị Quế Phân vội vàng xua tay: "Thôi thôi, chị học nổi ."
Lúc nãy chị lén lút đặt chân lên ván thử, suýt nữa té ngửa . Chắc chị duyên với môn trượt tuyết .
Thấy chị tham gia, Cố Tiểu Khê liền chơi cùng hai đứa nhỏ. Ba đuổi bắt trong khu tập thể quân khu, chơi đùa mệt.
Cảnh tượng khiến lớn và trẻ con xung quanh đều bất ngờ. Người lớn thì chỉ một chút thôi, nhưng đám trẻ con thì chịu nổi, đồng loạt chạy .
"Thiết Đản, Thiết Đản, cho bọn tớ chơi với ?" Một bé là bạn của Thiết Đản nhịn lên tiếng.
Vương Chấn Chấn cũng nhiều bạn bè trong khu tập thể, chẳng mấy chốc tụ tập thành một nhóm đông.
chút khó xử: "Muốn trượt tuyết thì ván trượt, mà cái là dì Tiểu Khê cho bọn tớ."
Thế là Cố Tiểu Khê đột nhiên vây quanh bởi một đám nhóc.
Cô dứt khoát lấy thêm gỗ , dạy bọn trẻ cách ván trượt ngay tại sân trống, đồng thời nhắc nhở chúng những điều cần chú ý để đảm bảo an .
Những đứa khả năng thủ công nhanh ch.óng bắt kịp, tự chế tạo ván trượt cho . Dù bằng của Cố Tiểu Khê nhưng ít cũng dùng .
Đến trưa, cả khu tập thể tràn ngập trẻ con chơi trượt tuyết. Cố Tiểu Khê bỗng nhiên trở thành "chị đại của đám nhóc", cả bầy trẻ trong quân khu yêu quý.
Nhìn thấy cảnh , Lưu Mỹ Hoa tức đến sôi gan.