Ông cụ Tề mỉm hiền hậu: "Làm quân nhân là đó. Nhìn trời thế chắc sắp tuyết, cháu mau về , đừng để lo lắng."
"Vâng ạ!" Cố Tiểu Khê đáp gọn gàng.
Ông cụ Tề trong, lấy túi đựng năm miếng đậu phụ do chính tay đưa cho cô.
"Đây là đậu phụ nhà ông mới hôm qua. Còn giá đỗ với đậu hũ chiên, cháu lấy ?"
Hai mắt Cố Tiểu Khê sáng lên như những ngôi nhỏ lấp lánh: "Lấy chứ ạ! Hôm nay đúng là đến đúng lúc !"
Ông cụ Tề cũng chẳng tiếc rẻ, thoải mái lấy luôn cho cô cả một mảng lớn giá đỗ, kèm theo một túi đậu hũ chiên đầy đặn. Thậm chí, ông còn tặng thêm cho cô một chiếc cốc pha lê uống nước mà cô gái nhỏ vẻ thích.
Hai ông cháu trò chuyện một lúc, sưởi ấm bên bếp lửa. Đợi đến khi cô ăn xong củ khoai lang nướng, ông cụ mới đuổi cô về.
"Mau về thôi! Bên ngoài lạnh lắm, trời mùa đông mà tuyết rơi là rơi ngay đấy."
"Dạ! Cháu về đây, ông cũng sưởi ấm ạ!"
Cố Tiểu Khê vẫy tay chào ông cụ Tề, xách đồ mang ván trượt lên, lướt nền tuyết trắng.
Ra khỏi trạm thu mua phế liệu, thấy lớp tuyết dày phủ kín mái nhà, cô vòng một chuyến, quét sạch tuyết mái nhà của ông cụ Tề và cả chiếc lều cô dựng tạm.
Xong xuôi, cô chống gậy trượt tuyết, trượt thật nhanh.
Trên đường về, chợt từ xa cô trông thấy một mảng xanh nổi bật giữa nền tuyết trắng. Cô khựng , lập tức chuyển hướng.
Chillllllll girl !
Tới gần hơn, cô mới phát hiện đó là một chiếc túi thư của bưu tá, loại thường buộc phía xe đạp.
Nhặt lên kiểm tra, cô thấy bên trong một xấp thư dày cộp cùng mấy bức điện báo. Thậm chí, còn bảy tám lá thư gửi đến đơn vị quân đội, trong đó cả một bức thư do chính ba cô gửi từ Thành phố Hoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-200-suyt-nua-bo-lo-thu-nha-gui-den-2.html.]
Cô đột nhiên sững . Chuyện ... quá trùng hợp ?
Nhìn quanh một lượt, chẳng thấy gì khác, cô bèn cầm chiếc túi xanh , trượt tuyết về khu nhà của gia đình quân nhân.
Phải, cô cũng lười tìm lãnh đạo đơn vị, liền trực tiếp giao chiếc túi thư nhặt cho chiến sĩ đang gác ở khu nhà, tiện thể báo rằng trong đó thư của gia đình , cô sẽ lấy bức thư .
Chiến sĩ gác cổng sững sờ mất vài giây mới kịp phản ứng.
"Chị... chị dâu, chuyện cũng trùng hợp quá !"
Cố Tiểu Khê nghiêm túc gật đầu: ", cũng thấy . Nếu hôm nay ngang qua, nhặt nó, chắc bỏ lỡ thư nhà gửi . Haizz! Không nên xui xẻo may mắn nữa!"
Chiến sĩ nọ bật ha hả: "Tất nhiên là may mắn ! May mắn chứ còn gì nữa!"
"Ừ, túi thư giao cho nhé, về đây."
"Rõ! Đảm bảo thành nhiệm vụ!"
Chiến sĩ lập tức gọi đến ca, nhanh ch.óng mang thư giao.
Cố Tiểu Khê cũng trượt về nhà ngay lập tức, nóng lòng mở bức thư ba gửi đến.
Khoảnh khắc trải thư mắt, hốc mắt cô bỗng đỏ lên. Chữ kịp một chữ nào, cô cảm thấy nhớ nhà da diết!
"Con gái yêu quý, khi con nhận thư chắc vẫn khỏe mạnh. Chúng nhận thư và bưu kiện con gửi, thứ ở nhà đều ..."
Cố Tiểu Khê hít sâu một , tiếp tục tiếp.
khi hết bức thư, cô vẫn thấy ba nhắc gì đến chuyện đến Thanh Bắc. Nghĩ , cô mới nhận bức thư khi họ nhận thư của cô. Trong thư chỉ nhắc đến chuyện cô gặp bác Hách. Còn ông ngoại xuất viện, hiện đang ở cùng ba , dặn cô đừng lo lắng.
Bây giờ nghĩ , đúng là thư từ truyền thống thực sự quá chậm!