Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 197: Người Thợ Săn Kiên Nhẫn (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:25:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Đại Xuyên cũng gật đầu tán thành: " đấy. Em gái, nó là đàn ông, nhịn đói một chút cũng chẳng . em thì bỏ bữa, ăn đúng giờ mới giữ gìn sức khỏe ."

 

Nghe trai , Cố Tiểu Khê nhịn bật : "Anh ăn cơm tắm nước nóng ?"

 

Cố Đại Xuyên lập tức đáp: "Quần áo ướt, ăn ."

 

Cả ngày nay hầu như chẳng bỏ bụng gì, giờ đói đến mức bụng réo ầm ĩ .

 

Cố Tiểu Khê bếp xới cơm cho trai, tiện thể mang con gà vẫn đang ủ ấm trong lò nướng bánh mì.

 

Lục Kiến Sâm tranh thủ tắm nước nóng với tốc độ nhanh nhất, đó xuống bên cạnh cô vợ nhỏ của .

 

Trên còn lạnh, kìm khẽ xoa đầu cô: "Hôm nay ở nhà em những gì?"

 

Cố Tiểu Khê còn kịp trả lời thì Cố Đại Xuyên nhanh nhảu hỏi chen : "Em gái, em ngoài mua cá ? Trời thì lạnh, tuyết dày, em ăn cứ bảo , mua cho."

 

Cố Tiểu Khê bất đắc dĩ giải thích: "Em cả, là Lục Kiến Lâm mang tới đấy."

 

Cố Đại Xuyên lùa cơm hỏi: "Tuyết rơi to thế , nó đến gì?"

 

"Viện trưởng Trần bệnh viện quân y thiếu , nên điều em qua ở một thời gian. Hôm nay em ở nhà suốt, chẳng cả."

 

"Ồ, ngoài là . Món cá chua cay ngon quá!" Cố Đại Xuyên ăn tấm tắc khen.

 

"Vậy thì ăn nhiều !"

 

Lục Kiến Sâm thấy vợ chỉ mải chuyện với trai, chẳng thèm đoái hoài gì đến , liền lặng lẽ gắp một miếng cá bỏ bát cô, cố ý thu hút sự chú ý.

Chillllllll girl !

 

Cố Tiểu Khê liếc một cái, sang gắp một chiếc đùi gà bỏ bát của trai.

 

Cố Đại Xuyên lập tức tươi như hoa, vẻ mặt đắc ý vô cùng. Quả nhiên, em gái vẫn thương nhất!

 

Lục Kiến Sâm cảm thấy nụ mặt ông vợ mà chướng mắt đến thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-197-nguoi-tho-san-kien-nhan-1.html.]

 

Cơm ngon, thức ăn đủ đầy, Cố Đại Xuyên đ.á.n.h bay ba bát cơm đầy mới chịu buông đũa lên về. Sợ em gái ăn hết sạch lương thực, thầm quyết định hôm sẽ đổi hết tiền của lấy phiếu lương thực mang qua cho cô.

 

Lục Kiến Sâm cũng ăn ít, nhưng điều lo lắng nhất vẫn là vợ ăn quá ít. Phải nghĩ cách nào để cô béo lên, da thịt hơn một chút mới !

 

Vậy nên, khi thấy vợ chuẩn ngủ, liền pha cho cô một ly sữa bột nóng hổi.

 

Cố Tiểu Khê uống xong, đưa cốc cho , : "Lục Kiến Lâm bảo Lục Kiến Nghiệp về Kinh Đô , nhưng Tất Văn Nguyệt thì ."

 

Lục Kiến Sâm khẽ nhíu mày, nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, trầm giọng : "Lục Kiến Nghiệp về , cô sớm muộn cũng thôi."

 

"Thật ?" Cố Tiểu Khê tỏ vẻ nghi ngờ.

 

Lục Kiến Sâm gật đầu nhẹ: "Nhà họ Tất cũng cần giữ thể diện."

 

Cố Tiểu Khê mà chẳng hiểu sâu xa lắm, nhưng cũng bận tâm thêm.

 

"Muốn xem đồ chúng mang về ?" Lục Kiến Sâm một tay ôm lấy cô vợ nhỏ, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô.

 

Bị khơi dậy sự tò mò, Cố Tiểu Khê liền gật đầu.

 

Đến khi bếp, thấy mở những bao tải và túi đan bằng sợi gai , cô mới phát hiện bên trong là thịt lợn. Rất nhiều thịt lợn, xẻ sẵn thành từng tảng, ít nhất cũng năm sáu chục cân.

 

Những túi khác thì chứa ba con gà rừng, năm con thỏ rừng, một con vịt trời và một túi hạt óc ch.ó đầy ắp.

 

Cố Tiểu Khê tròn mắt kinh ngạc: "Không hai nhiệm vụ ?"

 

Sao trông giống săn b.ắ.n thế ?

 

"Ừ, là nhiệm vụ. đường về tiện tay săn chút đồ. Thịt lợn rừng thì chia bớt cho em ."

 

Khóe miệng Cố Tiểu Khê giật giật. Cái mà gọi là "tiện tay" ? Chẳng chủ đích từ ?

 

 

Loading...