Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 196: Bản Năng Sinh Tồn Lập Tức Trỗi Dậy (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:25:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Kiến Lâm gật đầu: " , bà đến để đưa cô về, nhưng cô chịu Kinh Đô."

Cố Tiểu Khê bất ngờ: "Vậy bạn cô , Hà Lâm thì ? Cũng ở Thanh Bắc ?"

"Không, Hà Lâm về Kinh Đô từ khi chị và em trở Thanh Bắc ."

"Vậy !" Cố Tiểu Khê tỏ ngạc nhiên.

Chillllllll girl !

Cô còn tưởng hai họ cùng đến, cũng sẽ cùng rời chứ!

"Chị dâu, sáng nay lãnh đạo ở đây, em đến phòng y tế báo danh. Nếu chị chuyện gì, thể qua đó tìm em."

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Được . Tuyết bên ngoài lớn lắm, em cầm ô nhé!"

Nói , cô tìm một cây ô đưa cho .

Nghĩ một lát, cô lấy thêm một cái giỏ, bỏ nốt phần bánh bao và gà nướng còn , còn kèm theo hai chai sốt gà cay.

Lục Kiến Lâm thấy cô đưa hết cả bánh bao và gà nướng cho , đang định từ chối thì Cố Tiểu Khê lên tiếng .

"Tối nay chị nấu cá. Phòng y tế hình như trực đêm, lỡ em tăng ca hoặc tuyết quá lớn tiện về, thì cứ hâm nóng lên mà ăn."

Lục Kiến Lâm thấy cô cũng từ chối nữa.

Trước khi rời , quên dặn dò: "Vậy em đây. Anh cả ở nhà, chị nhớ đóng cửa kỹ ."

"Chị !" Cố Tiểu Khê gật đầu.

Chờ Lục Kiến Lâm khỏi, cô nướng thêm một con gà trong lò, đó lặng lẽ bên cạnh đan áo len.

Không tối nay, Lục Kiến Sâm về ăn gà nướng nữa.

Trời đổ tuyết, nên trời cũng tối nhanh hơn. Cố Tiểu Khê bật đèn, hấp cơm, thỉnh thoảng cửa một cái.

Đợi mãi mà thấy về, cô tiếp tục đan áo len.

Tám giờ tối, Lục Kiến Sâm vẫn về, nhưng bụng cô đói lắm .

Thôi kệ, về thì cô vẫn ăn cơm chứ.

Cô đặt áo len đang đan dở xuống, dậy món cá nấu dưa chua.

Món ngon, dễ ăn với cơm, còn giúp ấm bụng nữa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-196-ban-nang-sinh-ton-lap-tuc-troi-day-2.html.]

nấu xong thì tiếng cổng sân đẩy .

Cố Tiểu Khê thấy động tĩnh, lập tức ngoài.

Vừa đến nơi, cô liền thấy hai bóng dáng cao lớn bước .

Là Lục Kiến Sâm và trai cô!

Cô còn kịp lên tiếng, Lục Kiến Sâm : "Ngoài trời lạnh, em mau nhà ."

Cố Tiểu Khê lùi bếp, tò mò hai đang xách theo đủ thứ túi lớn túi nhỏ.

Cố Đại Xuyên đặt bao tải lớn trong tay xuống, xoa xoa tay, ở cửa giũ tuyết mới nhe răng với em gái.

"Em gái, nước nóng ? Khát c.h.ế.t ."

"Để em rót cho." Cố Tiểu Khê rót nước Lục Kiến Sâm đang cởi áo khoác ngoài.

Lúc , cô mới phát hiện quần áo hầu như ướt sũng.

"Hai nông nỗi ?" Cố Tiểu Khê bước đến gần Lục Kiến Sâm.

Lục Kiến Sâm lùi mấy bước, giữ cách với cô.

Cố Tiểu Khê còn đang ngẩn , thì giọng khàn khàn : "Người lạnh lắm, em đừng để ướt."

Cố Tiểu Khê nên gì nữa.

Cô mím môi bếp, tự múc cho một bát cơm: "Trên bếp nước nóng, hai rửa ráy ."

, cũng cho cô gần, thì cô cũng chẳng cần giúp gì.

Lục Kiến Sâm thấy cô đến giờ mới ăn cơm, trong mắt thoáng qua một tia bất đắc dĩ.

"Lần cứ ăn , đừng đợi bọn ."

Cố Tiểu Khê lườm một cái: "Lần nhất định đợi !"

Ánh mắt cô liếc qua, khiến tim Lục Kiến Sâm khẽ run. Ý thức sinh tồn lập tức trỗi dậy, vội vàng nhận : "Là , về trễ mà báo với em. Sau nếu quá sáu giờ vẫn về, em cứ ăn , đừng để đói."

 

 

Loading...