Thế là, bận rộn suốt đêm về.
Tuy nhiên, sáng hôm nhận một phần vật phẩm chống rét.
Anh đổi suất giày quân dụng của sang loại dành cho nữ, còn áo khoác quân đội giữ ấm cũng đổi thành loại của các nữ đồng chí trong đoàn văn công.
Mang theo đồ về nhà, cởi bỏ chiếc áo khoác dính tuyết, xua cái lạnh , xoa xoa hai tay cho ấm hôn lên gương mặt cô gái nhỏ đang ngủ say.
Cố Tiểu Khê cảm nhận một luồng ấm, vô thức dựa sát về phía hơn một chút.
Lục Kiến Sâm kiềm chế , liền hôn cô sâu hơn.
Tối qua nhiệm vụ, hôm nay cả buổi sáng để ở bên vợ, những gì . ...
Khi Cố Tiểu Khê tỉnh , trời gần trưa.
Nhìn đàn ông vẫn còn ngủ say bên cạnh, trong lòng cô dâng lên một cảm giác lạ lẫm.
Đang thất thần , đột nhiên một cánh tay rắn chắc kéo cô lòng.
Người đàn ông vẫn nhắm mắt, nhưng chuẩn xác đặt một nụ hôn lên môi cô.
"Vợ , bên ngoài lạnh lắm, ngủ thêm chút nữa ?"
Cố Tiểu Khê vội lắc đầu, từ chối: "Không cần , cứ ngủ tiếp ! Em ngủ lâu quá, lưng ê ẩm hết ."
Lục Kiến Sâm bật trầm thấp, tiếng dịu dàng mà ấm áp.
"Vậy để xoa bóp cho em."
Vừa , một bàn tay to lớn đặt lên vòng eo mảnh mai của cô.
Mặt Cố Tiểu Khê lập tức đỏ bừng: "Anh mau ngủ , nhắm mắt ngay!"
Lục Kiến Sâm trêu chọc cô nữa, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Buổi sáng hành hạ cô bé quá lâu , cũng nên để cô nghỉ ngơi một chút.
Cố Tiểu Khê thở phào nhẹ nhõm, nhanh ch.óng xuống giường.
Đóng cửa phòng , cô vô thức xoa xoa eo và chân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-192-doi-khong-phat-anh-phat-cho-vo-anh-2.html.]
May mà hôm nay đến mức mệt rã rời, mà còn thấy khá thỏa mãn.
Vừa nghĩ tới đây, tai cô chợt nóng bừng, đang nghĩ cái gì thế chứ!
Cô vội vàng bếp, lấy việc nấu ăn để phân tán sự chú ý.
Cơm nấu xong thì Lục Kiến Sâm cũng thức dậy.
Sau khi ăn cơm, Cố Tiểu Khê lấy bộ quần áo may từ tối qua cho thử.
Chillllllll girl !
Lục Kiến Sâm , đặt một nụ hôn lên trán cô, lấy áo bông và giày da mang về từ đơn vị cho cô thử.
Nhìn đàn ông đang cúi xuống tự tay mang giày cho , Cố Tiểu Khê tò mò hỏi: "Bên còn phát đồ cho vợ lính nữa ?"
Lục Kiến Sâm hài lòng cô gái nhỏ mặc áo bông mới: "Không đơn vị phát, là phát cho vợ ."
Cố Tiểu Khê bật khúc khích: "Chiều nay còn ngoài ?"
"Ừ, sắp . Ngoài trời lạnh lắm, em đừng ngoài một nhé!" Lục Kiến Sâm dặn dò.
Cố Tiểu Khê ngoan ngoãn gật đầu: "Em ."
Sau khi rời , Cố Tiểu Khê tiếp tục may quần áo.
Cô tận dụng phần lông ngỗng còn thừa, may cho ông ngoại và ba mỗi một chiếc áo khoác ngắn.
Nhớ đến việc dùng máy may của chính ủy, hơn nữa chính ủy còn quan tâm đến Lục Kiến Sâm và cô, mà trong tay cô vẫn còn nhiều bông vải, nên cô quyết định may thêm một chiếc áo bông kiểu Trung Sơn tặng chính ủy.
Làm xong, cô vô cùng hài lòng, tiện thể cũng may thêm hai chiếc áo cho ông nội và ba của Lục Kiến Sâm.
Cả buổi chiều cô đều tập trung việc may vá, còn nhóm bếp than, sử dụng Thuật Tụ Nhiệt, để ý bên ngoài nhiệt độ giảm mạnh, tuyết vốn ngừng một lúc bắt đầu rơi dày đặc hơn.
Đến chạng vạng, Lý Quế Phân ghé qua một chuyến, mang theo nửa bao khoai lang.
Thấy giường Cố Tiểu Khê chất đầy những chiếc áo bông mới thành, cô khỏi sửng sốt.
"Tiểu Khê, em may nhiều áo bông thế ?"