Thấy ở nhà đang thịt thỏ, Cố Đại Xuyên cũng nữa mà trong phòng khách trò chuyện với em gái.
"Thanh Bắc mùa đông lạnh lắm, tuyết bên ngoài càng lúc càng dày, ngày mai em đừng ngoài nữa. Bên bãi phế liệu cũng tạm thời đừng qua."
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Em . Anh ngoài cũng mặc dày đấy."
Cố Đại Xuyên vỗ vỗ n.g.ự.c: "Cái áo bông khoác ngoài năm ngoái em cho , vẫn mặc đây, ấm lắm."
Nghe , Cố Tiểu Khê lập tức phòng lấy một chiếc áo len cổ cao mà cô đan tàu hỏa.
Ban đầu cô định đan cho Lục Kiến Sâm, nhưng khi đến thành phố Thân, cô mua loại len cashmere hơn và mềm hơn, thế là chiếc cô đan theo kích cỡ của trai.
"Anh, cái em đan cho ."
Cố Đại Xuyên sờ thử lớp len mềm mại, cảm thấy tiếc nỡ mặc: "Hay là gửi về cho ông ngoại ? Anh áo mà!"
"Thanh Bắc lạnh hơn, cứ mặc ! Mùa đông cũng rảnh rỗi, em sẽ đan cho ông ngoại và ba ."
Chillllllll girl !
Chủ yếu là cô đủ phiếu mua len, nếu chắc chắn mua đầy đủ cho cả nhà .
"Vậy mặc đấy nhé!" Cố Đại Xuyên thấy ấm lòng, lập tức mặc luôn áo len .
Phải là áo khít, vô cùng thoải mái, mặc là cởi nữa.
Bữa cơm dọn lên, ánh mắt Cố Tiểu Khê ngay lập tức hướng về đĩa ốc xào.
Cô lâu lắm ăn món !
Thấy cô thích, Lục Kiến Sâm còn đặc biệt lấy giúp cô một ít thịt ốc, phần còn để cô từ từ ăn.
Cố Đại Xuyên thấy em gái chăm sóc chu đáo như , trong lòng cũng vui vẻ, chỉ lo ăn thịt thỏ và dưa muối.
Ăn cơm xong, Cố Đại Xuyên nán lâu mà đội tuyết chạy .
Cố Tiểu Khê cũng việc gì , bèn phòng lôi lông vịt và lông ngỗng cô tích trữ , tìm vải phù hợp để bắt đầu may áo lông vũ.
Loại vải bây giờ khá dễ để lông chui qua, nên cô định lót thêm một lớp nữa.
Lục Kiến Sâm thấy cô gái nhỏ định may áo, thoáng qua gió tuyết bên ngoài lập tức ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-191-doi-khong-phat-anh-phat-cho-vo-anh-1.html.]
Không lâu , vác về một cái máy may.
Cố Tiểu Khê ngạc nhiên đến sững : "Anh mượn từ ?"
Lục Kiến Sâm trầm giọng giải thích: "Nhà chính ủy La."
Cố Tiểu Khê bật : "Vậy thì em tận dụng thật . Anh ngủ sớm nhé."
"Anh xử lý nốt chỗ thỏ còn ."
Ngày mai còn công việc, tranh thủ những gì thể, để cô gái nhỏ ở nhà thể thoải mái hơn một chút.
Cố Tiểu Khê vốn định để đó mai cô , nhưng thấy , cô cũng ngăn nữa.
Vải cắt sẵn, máy may nên việc may đồ cũng nhanh hơn.
Cô dùng lông vịt may cho Lục Kiến Sâm hai chiếc áo với kiểu dáng khác , kèm theo hai chiếc quần cùng màu.
Phần lông vịt còn , cô cũng may một bộ cho trai.
Làm xong, cô phát hiện vẫn còn một cân lông vịt nữa, bèn may cho một chiếc áo lông vũ dài đến mắt cá chân.
Áo màu đen, kèm mũ trùm đầu, viền mũ còn khâu một lớp lông thỏ màu xám.
Thử mặc , cô thấy hài lòng!
Đến khi cô xong, trời khuya mà Lục Kiến Sâm vẫn về.
Cô ngoài, phát hiện tuyết hình như ngừng rơi.
Đợi một lát vẫn thấy về, cô đành ngủ .
Cố Tiểu Khê hề rằng, khi xử lý xong đám thỏ, Lục Kiến Sâm còn đến bộ phận hậu cần, đúng lúc nhận một nhiệm vụ khẩn cấp.
Xe vận chuyển vật tư quân nhu đến quân khu Thanh Bắc lật do đường trơn, họ cứu và thu hồi vật tư.