Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 190: Có Một Người Đợi Cô Về Nhà, Thật Tốt Biết Bao (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:25:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông cụ Tề hiểu rõ suy nghĩ của cô gái , nên dứt khoát về nhà gọi con trai đến giúp, đó còn kéo thêm mấy trong thôn hỗ trợ.

Cố Tiểu Khê dựa theo bản vẽ của để lắp ráp khung sắt. Với sự giúp đỡ của , chẳng mấy chốc một bộ khung mái che chiếm gần nửa diện tích trạm thu mua phế liệu dựng lên.

Tiếp theo, cô nhờ lắp đặt những tấm ván gỗ cũ lên khung.

Trời nhá nhem tối, tuyết vẻ sắp rơi dày hơn. Ông cụ Tề xách một túi chườm đồng, đổ đầy nước nóng đưa cho Cố Tiểu Khê sưởi tay.

"Tiểu Khê, nếu tối nay tuyết rơi dày thì mai cháu đừng qua đây nữa."

Chú Từ cũng gật đầu: "Nếu tuyết dày phong tỏa đường núi, bọn cũng . Giờ trời cũng tối , cháu mau về !"

"Vâng, cháu về đây." Cố Tiểu Khê chuẩn về thì thấy một bước cổng trạm thu mua phế liệu.

kỹ, nhận là Lục Kiến Sâm liền lập tức chạy tới.

"Anh tới đây?"

Lục Kiến Sâm khẽ nhếch môi : "Đón em về nhà!"

Nghe , lòng Cố Tiểu Khê bỗng ấm áp hẳn.

Cô còn tưởng sẽ lủi thủi một về giữa trời tuyết cơ!

Lục Kiến Sâm chào hỏi ông cụ Tề và chú Từ mới đưa cô rời .

Ra ngoài, Cố Tiểu Khê mới phát hiện đạp xe đạp đến, hơn nữa còn là chiếc xe hai từng ở thành phố Đức và thành phố Hàng.

"Muốn ?" Lục Kiến Sâm hỏi.

"Ngồi ." Cố Tiểu Khê lập tức trèo lên yên xe đạp.

Ngồi đằng đau m.ô.n.g lắm!

Lục Kiến Sâm bật , chở cô về nhà.

Tuyết lúc rơi nhẹ nhàng, mềm mại, lấp lánh giữa trung trông thật .

Người trời đổ tuyết lạnh, tan tuyết mới lạnh. Lúc , trong tay Cố Tiểu Khê đang ôm túi chườm ấm áp, cô hề thấy lạnh chút nào, thậm chí còn cảm thấy dễ chịu hơn.

Dựa đầu lưng Lục Kiến Sâm, cô cảm thấy lòng thật bình yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-190-co-mot-nguoi-doi-co-ve-nha-that-tot-biet-bao-2.html.]

Bây giờ, một giữa gió tuyết chờ cô về nhà !

Lục Kiến Sâm cảm nhận sự tin cậy của cô gái nhỏ phía , lòng cũng ấm lên theo.

Trước , dù là giữa giá rét ngày hè nắng cháy, bên cạnh chỉ chính và đồng đội.

Giờ đây, cô, thật !

Hai về tới khu tập thể, tuyết liền rơi dày hơn.

Việc đầu tiên Lục Kiến Sâm là nấu một bát canh trừ hàn, đợi tận mắt thấy cô uống xong mới yên tâm.

Để phòng ngừa cô lạnh, còn đun nước, bê thùng tắm phòng giục cô tắm nước nóng.

Chillllllll girl !

Trong nhà cũng đặt thêm hai chậu than hồng, sợ cô tắm xong nhiễm lạnh.

Sau khi tắm xong, Cố Tiểu Khê vốn định tự sấy khô tóc, nhưng Lục Kiến Sâm cầm khăn khô tới, tỉ mỉ lau từng lọn tóc cho cô.

Cô ngoan ngoãn để giúp, đợi lúc phòng tắm, cô nhanh ch.óng mang quần áo giặt.

Nếu , cô cảm giác Lục Kiến Sâm sẽ giành mất!

Việc nhà đều để lo, thật vất vả quá!

Đi bếp định chuẩn bữa tối, cô mới phát hiện một góc bếp chất đầy củi khô, sàn còn ba con thỏ rừng và một túi hạt dẻ rừng.

Cố Tiểu Khê nhanh nhẹn xử lý một con thỏ, sử dụng kỹ năng Phân Giải Hoàn Mỹ, cần d.a.o mà vẫn lột da con thỏ một cách gọn gàng.

Khi Lục Kiến Sâm bếp, cô rửa sạch và thái thịt thỏ xong, chỉ chờ bỏ nồi.

"Muốn ăn thỏ kho tàu thỏ xào cay?" Lục Kiến Sâm đón lấy đĩa thịt, định tự xuống bếp.

"Kho tàu ! Nhà còn ít ốc ruộng chị Quế Phân cho, lát nữa xào thêm một đĩa."

"Được."

Hai trò chuyện, Cố Đại Xuyên xách một bao than củi bước .

 

 

Loading...