"Nếu ông đến doanh trại, thì đến nhà cháu ở, để ba cháu chăm sóc ông. Nếu , cháu sẽ đến doanh trại một thời gian về ở với ông."
Ông ngoại Giang bất đắc dĩ thở dài: "Ông chịu thua cháu . Được , ông hứa, xuất viện xong sẽ về nhà cháu ở."
"Thế mới đúng chứ!" Cố Tiểu Khê lập tức rạng rỡ.
Hai ông cháu chuyện một lúc, thì Lục Kiến Sâm gặp bác sĩ điều trị chính, .
"Bác sĩ ông ngoại thể xuất viện thứ hai tuần , về nhà tĩnh dưỡng. Anh bàn với bệnh viện , đến lúc đó họ sẽ cho xe đưa ông ngoại về nhà."
Cố Tiểu Khê mỉm gật đầu: "Thế thì quá!"
Ông ngoại Giang cũng , sang với Lục Kiến Sâm: "Từ nay, Tiểu Khê nhà chúng giao cho cháu, cháu đối xử với con bé. Khi nào kỳ nghỉ, nhớ đưa nó về thăm nhà."
"Vâng, cháu sẽ . Ngoại cứ yên tâm, cháu sẽ chăm sóc cô thật !"
Nghe Lục Kiến Sâm cam đoan, ông ngoại Giang cũng an lòng, dặn dò đôi câu để hai họ về .
Chillllllll girl !
Lúc qua sảnh bệnh viện, Cố Tiểu Khê bất ngờ thấy một bóng quen thuộc.
Cô khựng , chăm chú thêm một chút.
Lục Kiến Sâm theo ánh mắt cô, thắc mắc: "Em quen đàn ông đó ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Đó là chú ba em."
Chú ba đến bệnh viện gì nhỉ?
Khi cô còn đang suy nghĩ, bỗng thấy một phụ nữ cầm tờ giấy xét nghiệm bước đến bên cạnh chú ba.
"Em thực sự t.h.a.i , xem giờ ?"
Chú ba mặt đầy vui sướng: "Tốt quá, quá! Anh về báo cho , bà chắc chắn sẽ mừng lắm."
Người phụ nữ nhíu mày, hạ giọng : "Anh gan về nhà ? Anh bảo lấy tiền thì lấy tiền, nhưng đốt lửa gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-18-doi-chu-ve-nha-roi-se-danh-chet-chu-2.html.]
Chú ba bực tức: "Tất cả là tại con nha đầu Cố Tân Lệ c.h.ế.t tiệt ! Anh phá cái khóa đó, nó bảo dùng lửa đốt, chỉ cần đốt thủng một lỗ dập tắt là . Ai ngờ ba về sớm như thế chứ!"
Cố Tiểu Khê đến đây, mắt khẽ nheo .
Hóa , vụ cháy đó là do Cố Tân Lệ?
Kiếp Cố Tân Lệ đưa xuống nông thôn sớm, nên vụ hỏa hoạn cũng xảy sớm hơn ?
Điều cô tò mò là: Cố Tân Lệ trong tủ quần áo đó nhiều tiền như ?
Đang định rời , cô thấy phụ nữ lầm bầm: "Người gửi tiền cho ba mỗi năm là ai ? Lần nào cũng gửi ít. Giờ chúng kết hôn, sắp con , là đòi tiền đó về ?"
Chú ba trừng mắt kinh ngạc: "Sao em chuyện ?"
Người phụ nữ bĩu môi: "Em thấy ba rút tiền ở bưu điện. Anh tưởng giấu em chắc?"
Chú ba lập tức hoảng hốt, vò đầu bứt tai. lúc , ánh mắt chú chạm Cố Tiểu Khê, từ lầu bệnh viện xuống.
Cả chú cứng đờ!
Cố Tiểu Khê phản ứng nhanh, lập tức lên tiếng: "Chú ba, chú ở đây? Chú ngoại con viện, đủ tiền đóng viện phí nên đến đưa tiền cho con ?"
Chú ba sững sờ, đó gượng hai tiếng: "Không... , chú chỉ ngang qua thôi."
Cố Tiểu Khê vẻ bất ngờ: "Ơ? lúc nãy con chú nhắc đến chuyện rút tiền ở bưu điện mà? Không trai con gửi tiền về ? Thế thì để con hỏi ông bà nội ."
Chú ba xong thì giật b.ắ.n , vội vàng rút từ túi hai tệ nhét tay cô: "Tiểu Khê , chuyện cần hỏi ông bà nội . Con nhầm đấy!"
Cố Tiểu Khê nhận tiền, mỉm : "Vậy ! Có lẽ con nhầm thật. Chú ba, chú phóng hỏa đốt tủ tiền của bà nội, bác cả và cô nhỏ đang xúi giục ông bà, đ.á.n.h c.h.ế.t chú khi chú về nhà đấy! Chú cứ tạm lánh hẵng về nhé! Con về đây."
"Ờ... Ờ! Được !" Chú ba lau mồ hôi trán, mặt đầy vẻ may mắn.
Cố Tiểu Khê để ý đến chú nữa, xoay rời khỏi bệnh viện.