Lục Kiến Sâm cảm thấy cô nhóc hình như nguôi giận một chút, liền bế cô khỏi trạm thu mua phế liệu.
"Em về ." Cố Tiểu Khê khẽ lắc chân, xuống.
"Ngoan, về với !" Lục Kiến Sâm hề ý định buông tay.
Anh tuyệt đối thể để cô giận dỗi, còn chiến tranh lạnh với .
Cố Tiểu Khê thoáng thấy khó chịu trở .
Thấy đường sang, cuối cùng cô nhịn nổi nữa: "Anh thả em xuống ."
"Chân em thương, bế vợ thì !" Lục Kiến Sâm vẫn chịu thả cô xuống.
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê, ép " thương ở chân": "..."
Hai mươi phút , cuối cùng Lục Kiến Sâm cũng chịu đặt cô xuống.
chọn một khu rừng vắng vẻ bóng .
Cố Tiểu Khê áp lên cây, hôn đến hơn mười phút, hôn đến mức cả như bốc hỏa, lúc Lục Kiến Sâm mới buông cô .
"Tin !" Anh nhẹ nhàng c.ắ.n lên vành tai cô.
Cố Tiểu Khê thẹn tức, trừng mắt .
"Tối nay sẽ chứng minh cho em thấy."
Nói xong câu đó, Lục Kiến Sâm thêm gì nữa, chỉ nắm tay cô trở về doanh trại.
Cố Tiểu Khê nghĩ nhiều về "chứng minh" mà .
đến khi đêm xuống, yên tĩnh một tiếng động, cô mới đột nhiên hiểu .
Cái gọi là "chứng minh" của chính là dùng hành động thực tế suốt cả đêm để rằng yêu cô.
Mãi đến khi cô lóc nức nở cầu xin tha, mới cúi xuống, thì thầm bên tai cô bằng giọng trầm khàn: "Anh từng khao khát một phụ nữ nào như , chỉ em thôi. Tiểu Khê, trong cuộc đời bao giờ ai khác, chỉ em."
Cô là phụ nữ đầu tiên của , cũng sẽ là duy nhất.
Đêm đó, Cố Tiểu Khê bao nhiêu , nhưng khi ngủ cảm thấy thỏa mãn, bình yên đến lạ thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-179-het-moi-me-roi-thi-khong-lam-loan-nua-1.html.]
Sáng hôm .
Cố Tiểu Khê thức dậy mà hề thấy mệt mỏi, tinh thần ngược còn .
Rõ ràng tối qua Lục Kiến Sâm bá đạo như thế, một đêm hề yên .
Khi thức dậy rửa mặt, cô bỗng một suy nghĩ kỳ lạ, lẽ Lục Kiến Sâm đúng.
Cô và thực sự thể xa quá lâu?
Bữa sáng, Lục Kiến Sâm nấu sẵn cho cô, còn để ấm trong nồi.
Sau khi ăn xong, Cố Tiểu Khê đến trạm thu mua phế liệu.
Theo lý mà , hôm nay đáng lẽ đến lượt cô , nhưng ông cụ Tề vẫn đến.
Chuyện hôm qua, ông hỏi gì cả, chỉ gọi cô phòng trực, đưa cho cô một bọc đồ lớn.
"Tiểu Khê, những thứ là của cháu. Toàn bộ đều là những thứ tích góp bao năm nay, tìm một chỗ giấu ."
Cố Tiểu Khê mở xem, lập tức tròn mắt kinh ngạc.
Bên trong là vàng bạc, châu báu, ngọc thạch, còn ít trang sức bằng đá quý.
Cô ngước lên ông cụ Tề, nhất thời gì.
Thấy biểu cảm của cô, ông cụ Tề bật : "Con bé đừng căng thẳng. Những năm qua, ít nhà tịch thu tài sản, những thứ chẳng khác gì rác rưởi, ai cầm cũng gặp họa. ai mà , khi một ngày nào đó thời thế đổi thì ? Đây cũng đồ công, mà là bằng cách khác."
Cố Tiểu Khê nuốt nước bọt, giọng khẽ khàng: "Ông đưa hết cho cháu, chẳng thiệt quá !"
Mấy thứ chắc chắn sẽ giá trị lớn!
Ông cụ Tề bật sảng khoái: "Thiệt với chẳng thiệt gì chứ, miễn thấy hổ thẹn là . Nhà ở gần đây, chẳng cháu học y ? Sau cháu việc ở đây, cháu chuyện thì cứ lo liệu."
Ông , cô nhóc bỏ một tiền lớn chỉ để mua một công việc, chẳng thực sự , mà là vì đến trạm thu mua phế liệu nhiều hơn. Cũng thể một phần là vì thấy ông sốt ruột tìm , nên giúp ông.
Nghe ông cụ Tề , Cố Tiểu Khê vui mừng thôi.