Trong sân, hai vẫn đang cãi . Giọng họ khá lớn, thu hút nhiều xung quanh xem.
Lục Kiến Nghiệp cảm thấy mất mặt, cố nhịn giận mà thèm để ý đến Tất Văn Nguyệt nữa.
Tất Văn Nguyệt nghĩ rằng lý, càng ầm lên.
Lục Kiến Nghiệp xoay định rời , ngờ thấy trai từ xa.
Bước chân khựng , Tất Văn Nguyệt, c.h.ử.i đến mức méo cả mặt, cũng đột nhiên im bặt.
Lục Kiến Sâm thấy Lục Kiến Nghiệp và Tất Văn Nguyệt, phản ứng đầu tiên là nhíu mày, đó sải bước nhanh về nhà.
Tất Văn Nguyệt ngẩn , định gọi , nhưng thấy Lục Kiến Sâm thẳng thừng lướt qua cô và Lục Kiến Nghiệp, thẳng bếp.
Thấy cô gái nhỏ đang bận rộn trong bếp vẫn nguyên vẹn, vẻ gì là tức giận, mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh bước lên, kéo tay cô, dịu dàng : "Tối nay cần nấu cơm cho họ, họ ăn ở căng-tin."
Cố Tiểu Khê sững : "Em bảo Lục Kiến Nghiệp ở nhà ăn cơm ."
Lục Kiến Sâm : "Hôm khác mời và Kiến Lâm ăn ở nhà hàng quốc doanh."
Có Tất Văn Nguyệt ở đây, cô gái nhỏ của chịu thiệt thòi mà bếp.
Còn bản , dĩ nhiên cũng nấu cho họ.
Cố Tiểu Khê , liền gật đầu: "Vậy cũng !"
Lục Kiến Nghiệp trong sân thấy cuộc trò chuyện giữa trai và chị dâu, lòng càng thêm nặng nề.
Anh cả thực sự ý kiến với và Tất Văn Nguyệt!
Mang theo tâm trạng phức tạp, nhà.
Tất Văn Nguyệt cố nhịn, nhưng cuối cùng vẫn bực bội bước theo.
Cố Tiểu Khê cảm thấy vô cùng chán ngán, bèn đẩy Lục Kiến Sâm ngoài.
Chillllllll girl !
Lục Kiến Sâm lạnh lùng Lục Kiến Nghiệp: "Sao hai vẫn ở Thanh Bắc? Xin nghỉ phép trong quân đội dễ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-173-chi-dau-cau-khong-chiu-noi-am-uc-1.html.]
Lục Kiến Nghiệp liếc Tất Văn Nguyệt, chút lúng túng: "Văn Nguyệt tự ý nộp đơn xin điều từ Kinh Đô về đoàn văn công ở Thanh Bắc."
Cũng vì mà về đơn vị.
Lục Kiến Sâm cau mày: "Không ở yên Kinh Đô, chạy đến Thanh Bắc gì?"
Tất Văn Nguyệt mím môi, chần chừ giây lát c.ắ.n răng : "Em thích Thanh Bắc, em ở đây."
Nghe ý định liều lĩnh và thái độ đầy thù địch của cô , Cố Tiểu Khê cũng bước khỏi bếp, xuống bên cạnh Lục Kiến Sâm.
"Các định sống cảnh vợ chồng xa cách ?" Cô thẳng Lục Kiến Nghiệp mà hỏi.
Lục Kiến Nghiệp chút hổ. Nói đến chuyện xa cách, thì từ khi kết hôn đến giờ, họ vốn sống xa .
"Chuyện của thế nào liên quan đến cô!" Tất Văn Nguyệt trừng mắt Cố Tiểu Khê.
Cố Tiểu Khê bật : "Ai thèm quản chuyện của cô? Nếu cô vợ Lục Kiến Nghiệp, cô còn bước qua cửa nhà ."
"Cô..." Tất Văn Nguyệt siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, vẻ mặt giận dữ như ăn tươi nuốt sống khác.
"Đi !" Lục Kiến Sâm bỗng nhiên lên tiếng đuổi .
Lục Kiến Nghiệp và Tất Văn Nguyệt đều sững sờ.
Lục Kiến Sâm lạnh nhạt với Lục Kiến Nghiệp: "Chị dâu sức khỏe , chịu nổi những chuyện . Sau chuyện gì thì tự giải quyết, đừng đến phiền cô . cũng nhắc nhở, Thanh Bắc điều kiện khắc nghiệt, nơi dễ sống như tưởng."
Lục Kiến Nghiệp hiểu, những lời chỉ là nhắc nhở, mà còn là cảnh báo.
Anh gật đầu: "Em ."
Nói xong, kéo Tất Văn Nguyệt , dù cô cực kỳ cam lòng.
Chờ hai họ xa, Lục Kiến Sâm liền ôm cô gái nhỏ bên cạnh lòng, dịu giọng dỗ dành: "Họ chọc giận em ?"
Cố Tiểu Khê thở dài: "Họ thực sự định ở Thanh Bắc ?"
Ở đây, thật phiền c.h.ế.t mất!
Vì cô thể đoán , Tất Văn Nguyệt chắc chắn sẽ thường xuyên chạy đến tìm cảm giác tồn tại.