Cố Tiểu Khê nếm thử một quả, vị chua chua ngọt ngọt, khá ngon.
Cô thuận tay đút cho Lục Kiến Sâm một quả.
Lục Kiến Sâm khẽ nhếch môi, giọng trầm thấp: "Chiều nay chúng thành phố Hàng."
Cố Tiểu Khê lập tức đầu : "Nhiệm vụ bên thành ?"
Lục Kiến Sâm khẽ gật đầu: "Rất thuận lợi. Nếu bên thành phố Hàng cũng suôn sẻ, chúng thể về Thanh Bắc ."
Cố Tiểu Khê gật đầu, đó đưa cho một túi hộp cơm đầy ắp thức ăn mà cô chuẩn : "Em chuẩn nhiều đồ ăn, chọn thứ thích . À đúng , thế còn chiếc xe đạp mua thì ?"
Không thể nào vác cả xe đạp lên tàu , đúng ?
Lục Kiến Sâm bật : "Anh nhờ vận chuyển đến thành phố Hàng ."
Cố Tiểu Khê tròn mắt kinh ngạc: "Vậy cũng ?"
"Ừ, sắp xếp thỏa, em cần lo."
Cố Tiểu Khê lo lắng gì, cô chỉ cảm thấy quá bất ngờ mà thôi!
Tối qua Lục Kiến Sâm bận rộn đến mức thời gian ăn uống, giờ bụng đói cồn cào. Anh tiện tay mở một hộp cơm, thấy bên trong là bánh trứng, liền suy nghĩ nhiều mà ăn ngay.
Cố Tiểu Khê tranh thủ dọn dẹp đồ đạc trong phòng.
Quay , thấy Lục Kiến Sâm chỉ mở một hộp cơm, cô liền giúp mở thêm mấy hộp nữa.
"Anh ăn nhiều , ăn lúc còn nóng mới ngon!"
Lục Kiến Sâm c.ắ.n một miếng bánh hoa quế, chợt hỏi: "Em ?"
Cố Tiểu Khê khẽ cong môi: "Dạ, em tự mua nguyên liệu, mượn dụng cụ bếp của khác đấy. Anh ở đây, em buồn chán quá nên nấu ăn g.i.ế.c thời gian thôi!"
Lục Kiến Sâm nhịn mà bật .
Chắc đời chỉ cô gái nhỏ của là coi nấu ăn như một trò giải trí khi buồn chán!
Nhìn gương mặt chút uể oải của cô, đoán tối qua chắc hẳn cô cũng chẳng nghỉ ngơi đàng hoàng.
Biết Cố Tiểu Khê thích ăn bánh hoa quế, chỉ ăn một miếng để phần còn cho cô, đó chuyển sang ăn cơm. Anh thử từng món một, bỏ sót món nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-170-trai-tim-co-that-nhan-tam-2.html.]
Một ăn cơm, một ăn nho, bầu khí giữa hai vô cùng ấm áp.
Bên , tại Quân khu Thanh Bắc.
Lục Kiến Nghiệp vốn chỉ định cùng Tất Văn Nguyệt về đơn vị để lấy đồ, nhưng xuống xe, hai tiếp tục cãi vã.
Chillllllll girl !
" sẽ về !" Tất Văn Nguyệt kiên quyết .
Cô t.h.ả.m hại đến mức , ngay cả đứa con cũng giữ . Cô về Kinh Đô đối mặt với những câu hỏi chất vấn từ gia đình, càng lời trách móc từ nhà họ Lục.
Lục Kiến Nghiệp hít sâu mấy mới cố nhịn cơn giận: "Em định ở Quân khu Thanh Bắc luôn ?"
Không định nữa ?
Tối qua còn tưởng thuyết phục cô , ngờ đến đây cô đổi ý.
Tất Văn Nguyệt cau mày đầy bực bội: "Anh vất vả lắm mới tới Thanh Bắc, cứ thế mà về ? Hơn nữa còn , mai là Quốc khánh ."
Cô tin Lục Kiến Sâm sẽ về một dịp trọng đại như Quốc khánh.
Chỉ cần về, cô nhất định thể gặp !
Lục Kiến Nghiệp nhíu mày: "Với tình trạng sức khỏe mà em còn biểu diễn ?"
Dù gì cũng là con gái yêu suốt bao năm, vẫn thể lo lắng.
Thế nhưng câu của chạm đúng nỗi đau của Tất Văn Nguyệt. Cô lạnh, giọng đầy châm chọc: " thì chứ? Chỉ mất một cái bào t.h.a.i bé xíu mà thôi, chẳng lẽ từ bỏ tất cả, bỏ luôn cả công việc ?"
Lục Kiến Nghiệp , bật giận dữ.
Trong mắt cô , con của ... chỉ là một cái bào t.h.a.i bé xíu, thậm chí còn chẳng đáng xem là một sinh mệnh.
"Tất Văn Nguyệt, em đúng là tàn nhẫn!"
Nói xong, bỏ .
Tất Văn Nguyệt giậm chân đầy bực bội, đó đầu về phía khu nhà ở của gia đình quân nhân.
Nếu... nếu như ở bên Lục Kiến Sâm bây giờ là cô , thì mấy!