Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 161: Đây Là Khăn Lau Chân Của Tôi Đấy (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:24:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tư Nam Vũ nhún vai: "Chúng cũng ảnh của Tất Văn Nguyệt, thể để xác nhận ."

 

Cố Tiểu Khê định , ảnh thì vẽ chân dung cũng mà!

 

lời đến miệng, cô thở dài một , cô vẽ tranh chân dung chứ!

 

Có vẽ đại cũng chẳng giống nổi!

 

Đang thất thần, trong đầu cô đột nhiên hiện lên một dòng chữ vàng rực:

 

[Kỹ năng: Vẽ Cấp 1 (cần tiêu hao 1 điểm công đức). ]

 

Cố Tiểu Khê phấn khích vô cùng, lập tức học ngay kỹ năng .

 

Sau đó, ánh mắt nghi hoặc của Tư Nam Vũ và Lục Kiến Sâm, cô lấy giấy b.út từ trong túi bên giường , bắt đầu vẽ.

 

Chỉ vài nét đơn giản, cô phác họa xong dáng của Tất Văn Nguyệt, tiếp đó là chi tiết.

 

Tư Nam Vũ thấy tò mò, liền bên cạnh xem.

 

Mười phút , kinh ngạc tặc lưỡi: "Trời ạ, vẽ giống y như thật!"

 

Cố Tiểu Khê chống cằm suy nghĩ một lúc, cầm b.út lên vẽ tiếp chân dung của Hà Lâm.

 

Lục Kiến Sâm liếc mắt qua, đó sang Tư Nam Vũ: "Ngày mai xác nhận ."

 

Tư Nam Vũ gật đầu: "Được!"

 

Anh cẩn thận cất hai bức tranh , nhanh ch.óng về phòng .

 

Cố Tiểu Khê ngước mắt Lục Kiến Sâm, suy tư hỏi: "Trừ việc tìm ngọc bội, nhiệm vụ của thành ?"

 

Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng véo gương mặt trắng nõn mềm mại của cô, giọng trầm khàn: "Chưa. Chúng thể sẽ ở đây thêm vài ngày nữa. Ngày mai đưa em dạo một vòng."

 

"Em thể giúp ?" Cố Tiểu Khê nghiêm túc hỏi.

 

Lục Kiến Sâm khẽ cong môi, nụ như làn gió nhẹ thoáng qua: "Chỉ cần ở bên ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-161-day-la-khan-lau-chan-cua-toi-day-1.html.]

"Thế thì thôi ! Em ngủ đây!" Cố Tiểu Khê cũng hỏi thêm.

 

Anh , chắc là thể , cô hiểu mà!

 

Lục Kiến Sâm thực chút gì đó khi ngủ, nhưng khi thấy tấm chăn giường, liền cô nhóc buổi chiều chắc chắn ngoài, nghỉ ngơi t.ử tế.

 

Sợ cô nghỉ ngơi đủ mà khó chịu, đành tắm rửa sạch sẽ, đó ngoan ngoãn ôm cô ngủ.

 

Nhiều nhất, cũng chỉ là khi ngủ hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại, đặt lên hàng mi cong dài của cô một nụ hôn.

 

Hôm .

 

Cố Tiểu Khê tỉnh dậy thì tám giờ rưỡi, vì Tư Nam Vũ ở đây nên bữa sáng chỉ cô và Lục Kiến Sâm.

 

Vừa ăn sáng xong, chuẩn ngoài thì hai đồng chí công an đến nhà khách.

 

Một trong họ, trông vẻ là lãnh đạo, khi chào hỏi Cố Tiểu Khê xong liền sang với Lục Kiến Sâm: "Ba bắt hôm qua thẩm vấn. Hai phụ nữ đó lên tàu là để trộm cắp. Chúng là tội phạm tổ chức, hơn nữa còn bắt cóc một đứa trẻ, chính là đứa bé mà phụ nữ trẻ ôm tàu."

 

"Về phần bà lão thì phận rõ ràng. Theo lời khai, bà trong tổ chức trộm cắp, phân công để ngụy trang."

 

"Đứa bé quấy vì chúng cho uống t.h.u.ố.c. Hiện tại, chúng đang tích cực tìm kiếm gia đình của đứa bé."

 

Nghe đến đây, Cố Tiểu Khê khỏi cau mày.

 

Chillllllll girl !

Cô thật ngờ, đứa trẻ mà phụ nữ ôm tàu hóa bắt cóc!

 

Không bệnh tình của bà lão đó thể chữa khỏi nữa!

 

Thực , nếu bà lão đó gây chuyện tàu, cô cũng sẽ chú ý đến đám .

 

Đang cảm khái, cô đột nhiên phát hiện tăng thêm 10 điểm công đức.

 

Cô chớp mắt đầy kinh ngạc, chẳng lẽ gia đình của bà lão và đứa trẻ tìm thấy ?

 

Hai đồng chí công an thêm vài câu với Lục Kiến Sâm, nhanh ch.óng rời .

 

Năm phút , Lục Kiến Sâm và Cố Tiểu Khê cũng rời khỏi nhà khách.

 

 

Loading...