Từ góc độ của , chính xác là vợ của Kiến Sâm đang hôn Kiến Sâm. Hình ảnh thì thật, nhưng cũng dám lâu!
Ngay khi sắp trở thành một quả chanh chua chát, Lục Kiến Sâm đẩy cô vợ nhỏ về phòng, đóng cửa về phía .
Tư Nam Vũ lập tức ngớ : "Gì thế?"
Khí thế Lục Kiến Sâm đột nhiên trầm xuống, hiệu bằng ánh mắt với Tư Nam Vũ.
Tư Nam Vũ lập tức hiểu ý, ngay đó cùng bước ngoài.
Bước khỏi nhà khách, Lục Kiến Sâm ghé sát tai Tư Nam Vũ thì thầm vài câu.
Tư Nam Vũ giật , vội vàng gật đầu: "Hiểu , ở đây, để ."
Nói xong, đưa phích nước nóng trong tay cho Lục Kiến Sâm, lập tức chạy về phía cục công an.
Nửa tiếng , Tư Nam Vũ cùng cảnh sát nhà khách. Công an gõ cửa phòng bên cạnh của Cố Tiểu Khê, đưa ba lớn cùng một đứa bé tròn một tuổi bên trong.
Trước khi rời , công an gọi Lục Kiến Sâm ngoài trao đổi vài câu.
Khi đám đông hóng chuyện tản hết, Tư Nam Vũ mới phục sát đất, giơ ngón cái về phía Cố Tiểu Khê: "Em dâu, lợi hại thật đấy! Gặp em đúng là xui tám kiếp luôn !"
Cố Tiểu Khê đỡ trán: "..."
Sao cô cảm thấy đang khen thế ?
Cô vội chuyển chủ đề: "Anh ăn gì ?"
Tư Nam Vũ thở dài: "Chưa! Chỗ đó ở quê xa quá, bọn vội vàng chạy về đây. Kiến Sâm yên tâm để em ở một ."
Lời khiến lòng Cố Tiểu Khê ấm áp hơn đôi chút. Cô lấy túi đựng thức ăn : "Nhà khách bếp, để em hâm nóng đồ ăn cho hai nhé!"
Chillllllll girl !
"Không cần , cần ! Bánh bao vẫn còn mềm, uống thêm chút nước nóng là !" Tư Nam Vũ thoải mái , tay nhanh nhẹn rót hai cốc nước sôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-160-co-vo-yeu-thuong-dung-la-tot-2.html.]
Lục Kiến Sâm bước , nhẹ giọng hỏi cô gái nhỏ của : "Em ăn ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Ăn , vẫn còn dư một ít, giúp em ăn nốt nhé!"
Nói , cô đưa hộp cơm chiên trứng vẫn còn ấm do giữ nhiệt cho Lục Kiến Sâm.
Anh nhận lấy một cách tự nhiên bắt đầu ăn.
Tư Nam Vũ bỗng cảm thấy... chua chát quá!
Có vợ yêu thương thật là !
Cơm chiên trứng từng hạt vàng ươm, mắt vô cùng, thôi thấy ngon miệng!
Mà thực tế thì đúng là ngon, chỉ điều phần cơm ít. Vì , khi ăn xong, Lục Kiến Sâm còn lót thêm hai chiếc bánh bao mà cô gái nhỏ hấp mềm bằng nước.
Đợi hai họ ăn gần xong, Cố Tiểu Khê mới lên tiếng hỏi: "Việc của các thế nào ?"
Lục Kiến Sâm giấu sự thất vọng trong mắt, ánh lướt qua chiếc cổ trắng nõn của cô gái nhỏ, chậm rãi : "Người miếng ngọc ban đầu là quà tặng cho bạn gái. một năm , gia đình cô đột nhiên tịch thu tài sản, tiền bạc cùng miếng ngọc cũng sung công."
Cố Tiểu Khê sững sờ: "Vậy là tìm nữa ?"
Tư Nam Vũ lập tức tiếp lời: "Bọn tìm manh mối mới . Trước khi nhà đó tịch thu một ngày, ở Kinh Đô một vị quý nhân mua miếng ngọc ."
Cố Tiểu Khê: "..."
"Có nghĩa là miếng ngọc vẫn còn ở Kinh Đô?"
Tư Nam Vũ gật đầu, lắc đầu: "Cũng chắc. Bọn đang nghi ngờ liệu Tất Văn Nguyệt mua miếng ngọc . Dân làng cung cấp manh mối bảo rằng đến mua ngọc là một cô gái trẻ."
Cố Tiểu Khê im lặng một lúc hỏi: "Có thể nhờ đó xác nhận xem Tất Văn Nguyệt ?"