Lục Kiến Sâm gật đầu: "Con !"
Cố Tiểu Khê vội : "Không, nếu nhiệm vụ nhận thể dẫn em theo thì nhất định đưa em , ? Em thích nhiệm vụ cùng , em cũng sẽ chăm chỉ học y, chắc chắn thể giúp ."
Lục Kiến Sâm cô chọc , trong lòng cũng thấy ấm áp.
Anh giơ tay xoa xoa đầu cô: "Được!"
Ngụy Minh Anh: "..."
Sao tự dưng thấy buồn thế !
Thôi kệ, thế cũng chứng tỏ tình cảm vợ chồng của bọn nhỏ !
Mười phút , Tư Nam Vũ đến, còn lái theo một chiếc xe.
Khi Lục Kiến Sâm mang hành lý xuống, Cố Tiểu Khê để một rổ trứng gà nhỏ mà cô tích góp trong phòng trưng bày sản phẩm mới.
Ngoài , thịt gà đông lạnh xử lý đó, cô để bốn mươi cái đùi gà, bốn mươi cái cánh gà, bốn mươi miếng ức gà.
Trước khi , cô ghé tai bà cụ Lục thì thầm mấy câu.
Chillllllll girl !
Bà cụ Lục mỉm gật đầu, tỏ ý hiểu.
Tiễn con trai và con dâu xong, Ngụy Minh Anh tò mò hỏi: "Mẹ, lúc nãy Tiểu Khê gì với thế?"
Bà cụ Lục mỉm , chỉ lên lầu: "Con bé , Tiểu Sâm giao bộ tiền tiết kiệm và trợ cấp trong nhà cho nó quản . Nó bảo hai đứa , tháng con thể về , nên nó âm thầm chuẩn ít đồ ăn cho con. Con lên xem !"
Ngụy Minh Anh sững sờ một chút, lập tức lên lầu.
Đến cửa phòng con trai, bà thấy rổ trứng gà lượng đáng kể cùng thịt gà đông lạnh, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp.
Giá trị của những thứ quan trọng, quan trọng là tấm lòng.
Không đến Tất Văn Nguyệt, ngay cả ba con trai của bà cũng chắc năm nào cũng nhớ đến sinh nhật !
Quả nhiên, con thể so sánh với , càng so càng thấy thiên vị!...
Bên , lên tàu hỏa, Cố Tiểu Khê tựa vai Lục Kiến Sâm ngủ ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-156-khong-kim-long-duoc-ma-thien-vi-2.html.]
Cô là vì họ chỉ cần hai chặng tàu là đến nơi, mua vé giường , mà cô thì thực sự buồn ngủ.
Lục Kiến Sâm cô gái nhỏ của , cảm thấy xót xa, chút hối hận vì mua vé giường .
Tư Nam Vũ thấy Lục Kiến Sâm chỉ chăm chú Cố Tiểu Khê, chẳng ý định chuyện, liền lấy báo g.i.ế.c thời gian.
Tàu chạy một giờ, một mùi hôi thối nồng nặc bất ngờ bốc lên, khiến Cố Tiểu Khê giật tỉnh giấc.
Cô dụi mắt, nín thở phẩy tay vài cái, đó vận dụng Thuật Khử Mùi để sạch khí trong toa.
Ban đầu, cô chỉ tự dễ chịu hơn, ngờ nhận một điểm công đức.
Đang bất ngờ, cô chợt nhận một điều: tàu hỏa vẻ dễ thu thập công đức.
Đang suy nghĩ thì chợt thấy một giọng giận dữ từ đằng xa: "Đã lớn thế mà còn bậy quần, thấy mất mặt ?"
Cố Tiểu Khê ngước mắt , thấy một phụ nữ trẻ đang bế con chỉ tay mắng một bà lão, ánh mắt đầy chán ghét và bực bội.
Những xung quanh đều chằm chằm, những ai gần thì lặng lẽ tránh xa một chút.
Cố Tiểu Khê cảm thấy bà lão vẻ ngây ngẩn, liền quan sát kỹ hơn.
Người phụ nữ trẻ dường như thực sự chịu nổi nữa, liền đưa đứa bé trong lòng cho một phụ nữ trung niên cạnh, đó kéo bà lão nhà vệ sinh.
Có lẽ vì mất thời gian dọn dẹp, nên khi hai , tàu dừng ở trạm.
Trạm nhiều hành khách lên tàu, khiến khoang càng trở nên chật chội.
Cố Tiểu Khê vốn định thu dọn thùng rác, nhưng lúc khoang giường chật đến mức thể di chuyển, nên đành bỏ ý định, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lục Kiến Sâm lấy một chiếc áo khoác , nhẹ nhàng đắp lên cô bé. Anh cũng ôm cô lòng để cô ngủ ngon hơn, nhưng e ngại quá nhiều , nên cuối cùng vẫn .
Tư Nam Vũ khẽ bật , trong ánh mắt mang theo chút ngưỡng mộ.
Bỗng nhiên, cảm thấy... lẽ thực sự nên nhờ em dâu giới thiệu cho một cô gái !