Thời buổi , nhiều chụp ảnh, nên đến tiệm chụp hình, thợ chụp ảnh bước tới giúp họ.
Cặp đôi trai tài gái sắc ăn ảnh, thế nên thợ chụp ảnh nhiệt tình đề nghị họ chụp thêm vài tấm.
Lục Kiến Sâm cần suy nghĩ đồng ý ngay, chụp liền mười tấm, mỗi tấm rửa hai bản, tổng cộng hai mươi tấm.
Số lượng thật sự nhiều, Cố Tiểu Khê nhịn hỏi: "Sao rửa nhiều ảnh như ? Mười tấm là quá đủ mà."
Lục Kiến Sâm kiên nhẫn giải thích: "Ảnh của chúng , giữ mỗi tấm một bản. Mấy tấm còn để em đem về cho ba , cũng gửi vài tấm về cho ba ."
Cố Tiểu Khê chớp đôi mắt xinh , khẽ gật đầu: "Vậy cũng !"
Ông chủ tiệm : "Người trân trọng kỷ niệm với bạn đời chắc chắn là trách nhiệm và tình cảm sâu nặng. Cô gái , cô một chồng , nhất định sẽ đối xử thật ! Hai nhất định sẽ hạnh phúc!"
Lời của ông chủ quá , đến mức Cố Tiểu Khê cũng nhịn bật : "Cảm ơn lời chúc của bác!"
Rời khỏi tiệm chụp ảnh, hai ghé qua cửa hàng bách hóa.
Lục Kiến Sâm thấy gì cũng mua cho vợ, còn Cố Tiểu Khê thì liên tục can ngăn.
"Em nhiều quần áo lắm , mua một hai bộ là đủ !"
Những bộ cũ của cô đều thể đổi lấy quần áo mới, thật sự cần mua thêm quá nhiều.
đàn ông bên cạnh chịu .
"Một hai bộ đủ? Ít nhất mua mười bộ. Mười là chẵn, tượng trưng cho thập thập mỹ, cuộc sống cũng viên mãn."
Cố Tiểu Khê: "..."
Nói lý , cản cũng sai!
Sau khi mua quần áo xong, Lục Kiến Sâm đến quầy bán đồng hồ, một mua bốn chiếc, là loại dành cho nữ.
Cố Tiểu Khê hiểu : "Sao mua nhiều đồng hồ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-15-trong-mot-ngay-dinh-hon-roi-ket-hon-1.html.]
Quan trọng là, lấy nhiều phiếu mua đồng hồ thế ?
Lục Kiến Sâm dịu giọng giải thích: "Cái dây đeo mỏng nhất, nhất là mua cho em. Cái của thương hiệu Thượng Hải thì dành cho vợ, thấy đeo đồng hồ. Còn hai cái còn , một cái là trai em nhờ mua, một cái là bảo mua cho em."
Cố Tiểu Khê sững sờ: "..."
"Anh lấy nhiều đồng hồ thế gì?"
Lục Kiến Sâm ho nhẹ một tiếng: "Đây là họ yêu cầu mua."
Cố Tiểu Khê nhịn , chọc nhẹ n.g.ự.c , bĩu môi trách: "Sao linh hoạt chút ?"
Lục Kiến Sâm chút khó xử: "Ba em cần máy khâu, em cũng thích radio, đồng hồ thì nhỏ gọn, dễ mang theo, chiếm chỗ."
Quan trọng nhất là, cô đồng ý lấy là một thiệt thòi, những gì nên cho, đều cho. Những gì nên , nhất định bằng !
Cố Tiểu Khê khẽ c.ắ.n môi, cầm hai chiếc đồng hồ trả cho nhân viên, chỉ về phía quầy bán radio: "Mua một cái radio ! Ông ngoại em thích radio."
"Được!" Lục Kiến Sâm lập tức lấy phiếu mua hàng do dì nhỏ đưa, mua radio ngay.
Chillllllll girl !
Nhân viên cửa hàng một bên, ánh mắt đầy ngưỡng mộ Cố Tiểu Khê.
Có một chồng như , đúng là quá hạnh phúc!
"Chúng nên mua gì đó mang đến bệnh viện thăm ông ngoại em ?" Lục Kiến Sâm cầm đồ xong, nhẹ giọng hỏi.
Ngày mai là đưa cô , sắp xếp thứ thỏa, để cô chịu ấm ức.
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Đi thôi! Ông ngoại em thích mì vằn thắn của tiệm ở phố Bắc, chúng mua một phần mang đến. Tiện thể mua thêm tờ báo cho ông nữa."
Nói đến đây, cô nghĩ ngợi tiếp: "Mua thêm một cặp kính lão ! Cặp của ông rơi hỏng ."
Lục Kiến Sâm gật đầu: "Được, em."
Hai cất đồ lên xe, đó nhanh ch.óng đến phố Bắc mua mì vằn thắn, mua kính lão, hai cân táo, một hộp sữa bột, mới đến bệnh viện.