Thậm chí, đôi lúc cũng từng nghĩ như !
, trai vội vàng kết hôn.
Kiến Lâm còn , yêu phụ nữ đó.
Chuyện ... thật ?
lúc còn đang thất thần, lời của Lục Kiến Lâm kéo về thực tại.
"Anh hai, thể thích , nhưng với em, Tất Văn Nguyệt là một khiến khác nghẹt thở... như một cơn ác mộng!"
Nói xong, đưa cho hai một tập hồ sơ bệnh án, xoay rời .
Lục Kiến Nghiệp sững sờ tại chỗ, trong đầu ngừng vang lên những lời của Kiến Lâm.
"Ngột ngạt... như một cơn ác mộng."
Chính em trai ruột của dùng những từ đó để miêu tả phụ nữ yêu!
Tức giận ?
Phải, tức giận!
cơn giận chỉ kéo dài hai giây, rơi trầm mặc.
, ngột ngạt!
Ba năm qua, dù cảm thấy cuộc sống như ác mộng, nhưng đúng là ngột ngạt!
Lục Kiến Nghiệp điều chỉnh cảm xúc, báo cáo bệnh án mà Lục Kiến Lâm để .
Xem xong, một nữa trầm mặc.
Hai tháng, Tất Văn Nguyệt m.a.n.g t.h.a.i hai tháng !
Thì cô hề sinh con của , ngay cả khi t.h.a.i cũng tìm cách tự hành hạ để bỏ .
Một cơn thịnh nộ trào dâng trong lòng, lúc thực sự bóp c.h.ế.t Tất Văn Nguyệt.
Cô vô tình sảy thai, mà tự ý uống t.h.u.ố.c phá t.h.a.i từ .
Vậy rốt cuộc cô gì?
Muốn đổ tội cho chị dâu ?
Thì , cảm giác ngột ngạt mà Kiến Lâm chính là thế !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-148-manh-moi-ve-mieng-ngoc-khac-2.html.]
Trong phòng bệnh, Tất Văn Nguyệt đến kiệt sức, ánh mắt trống rỗng lên trần nhà, trong lòng dần dấy lên một suy nghĩ độc ác.
Nếu để Lục Kiến Sâm tận mắt thấy phụ nữ đó rên rỉ một gã đàn ông khác, cảnh tượng đó sẽ thú vị ?
Một phụ nữ như , còn thể yêu nổi ?
Cô vốn dĩ chẳng ăn gì, nhưng lúc tự dậy, cầm lấy phần cơm mà Lục Kiến Nghiệp mua đến, ăn từng miếng lớn.
Cô nhanh ch.óng hồi phục, cô thể thua Cố Tiểu Khê!
Kinh Đô.
Lục Kiến Sâm và Cố Tiểu Khê xuất hiện trong một tứ hợp viện cũ kỹ.
Bên trong, một đàn ông trông vẻ nho nhã nhưng trong mắt phảng phất chút tà khí đang trêu chọc Lục Kiến Sâm.
"Thì thích kiểu con gái yếu đuối, chỉ cần lớn giọng một chút là nhè thế !"
Cố Tiểu Khê: "..."
Cô trông yếu ớt đến ?
Lục Kiến Sâm liếc đàn ông một cái, cảnh cáo: "Đừng dọa cô ."
Nói , nắm lấy tay cô gái nhỏ, nghiêm túc giới thiệu: "Tiểu Khê, đây là Tư Nam Vũ, bạn từ nhỏ của ."
Cố Tiểu Khê nhẹ gật đầu: "Chào ."
Tư Nam Vũ bật khẽ, giọng của cô em dâu nhỏ cũng êm tai thật, mềm mại như chính con cô .
Anh khẽ ho một tiếng nghiêm túc chào hỏi: "Chào em dâu, bây giờ bàn chuyện chính , lát nữa mời hai ăn một bữa thịnh soạn."
Vừa , đưa một túi hồ sơ cho Lục Kiến Sâm.
Lục Kiến Sâm lấy tài liệu bên trong xem, ánh mắt ngày càng trầm xuống.
Vì tò mò, Cố Tiểu Khê cũng liếc qua một chút.
Vừa , cô thấy một bức tranh tô màu, đó vẽ một miếng ngọc bội trông giống hệt miếng ngọc tím cô đang đeo cổ.
Chỉ là, họa tiết khắc đó khác , hình cán cân mà là một hồ nước, phía mặt nước một cần câu lơ lửng.
Chillllllll girl !
Nhìn thấy điều , cô lập tức sang Lục Kiến Sâm, ngạc nhiên hỏi: "Đây là một miếng ngọc bội khác ?"
Lục Kiến Sâm nhẹ gật đầu: "Ừ."