Ừm, thật !
Cô thích kiểu nhiệm vụ ghê!
Yên tĩnh một lúc, cô viện cớ vệ sinh để nhân tiện quan sát các toa tàu.
Lục Kiến Sâm yên tâm, cũng theo cô.
Cố Tiểu Khê đẩy trở , giọng nũng nịu: "Em con nít, cần vệ sinh cũng theo em !"
Lục Kiến Sâm khẽ ho một tiếng: "Anh cũng cần vệ sinh!"
Cố Tiểu Khê nghi ngờ một cái, đành để theo.
Lúc cô khỏi nhà vệ sinh, Lục Kiến Sâm chờ bên ngoài. Cô chỉ thể ngoan ngoãn theo về.
Sau đó, bất kể cô lấy lý do gì để vệ sinh, dù là ban ngày ban đêm, Lục Kiến Sâm vẫn cứ theo sát.
Cố Tiểu Khê bó tay!
Thôi , Lục Kiến Sâm ở đây, cô đừng hòng giở trò gì.
Khi cô tưởng chuyến sẽ suôn sẻ đến Kinh Đô, bất ngờ một cặp vợ chồng già lên tàu.
Trùng hợp , họ cũng khoang giường , vị trí đối diện giường của cô và Lục Kiến Sâm.
Cố Tiểu Khê thích đ.á.n.h giá khác bằng vẻ bề ngoài, nhưng cặp vợ chồng già khiến cô cảm thấy .
Quần áo vá chằng vá đụp, gương mặt hằn rõ dấu vết năm tháng, cũng giống sẵn sàng bỏ tiền lớn mua vé giường .
Họ lên tàu liền sắp xếp hành lý, chuyện với bằng một thứ tiếng địa phương mà Cố Tiểu Khê hiểu.
Lúc bà lão xoay , vạt áo vô tình chạm Cố Tiểu Khê. Cô nhíu mày, nín thở.
Mùi bà thật khó chịu, giống như mùi mồ hôi lẫn với hôi nách, nhưng lẫn trong đó còn một mùi cay xộc mũi.
Mùi ... giống như... mùi t.h.u.ố.c pháo?
Khoan ! Sao họ mùi ?
Cố Tiểu Khê nghi ngờ bà lão, tiện miệng bắt chuyện: "Ông ơi, bà ơi, hai ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-144-so-mot-bi-mat-khac-bi-lo-2.html.]
Bà lão cô, một tràng dài mà cô chẳng hiểu nổi, chỉ thể ngơ ngác.
Khoảnh khắc , cô cảm thấy thật ngốc. Dù kiếp cô cũng từng nhiều nơi, đủ loại phương ngữ, mà chẳng hiểu nổi một chữ nào của hai !
Lục Kiến Sâm nheo mắt, kéo cô về phía : "Vừa em vệ sinh mà? Nhân lúc bây giờ ít , !"
Cố Tiểu Khê khó hiểu . Cô vệ sinh?
Chillllllll girl !
Khoan , hai thực sự vấn đề ?
Không lẽ họ chính là nhiệm vụ của Lục Kiến Sâm?
Cô dậy, mơ hồ bước hai bước.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu cô, mùi t.h.u.ố.c pháo? Nghĩa là t.h.u.ố.c nổ?
"Nổ?"
Hai chữ xuất hiện trong đầu, tim cô chợt đập mạnh, cả run lên.
Không ! Không thể để nó phát nổ!
Đóng băng! , đóng băng nguồn nổ để ngăn vụ nổ!
Nghĩ , cô khẽ động ngón tay, lập tức dùng Thuật Đóng Băng đóng băng bộ hành lý mà cặp vợ chồng già mang lên tàu.
Sau đó, cô bất ngờ vỗ mạnh lên lưng bà lão.
Bà lão cơn lạnh bất thình lình giật , cả cứng đờ, hoảng hốt kêu lên: "Cô gì ?"
Ông lão liếc bà lão, sang Lục Kiến Sâm trong bộ quân phục đối diện, vội vàng luống cuống móc từ túi một chiếc bật lửa dầu hỏa.
Ánh mắt Lục Kiến Sâm lóe lên vẻ sắc bén, chân nhấc lên đá ông lão ngã xuống đất. Đồng thời, chiếc bật lửa trong tay ông cũng rơi tay .
Hành khách trong khoang thấy tiếng động liền vội vã chạy .
"Có chuyện gì ? Xảy chuyện gì thế?"
Cố Tiểu Khê định lên tiếng thì thấy trong đám đông một đàn ông châm điếu t.h.u.ố.c, thuận tay châm lửa một mẩu giấy, ném về phía họ.