Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 143: Sợ Một Bí Mật Khác Bị Lộ (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:24:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, trong bệnh viện quân đội.

Tất Văn Nguyệt giường bệnh, úp mặt nức nở.

Bên tai cô dường như vẫn văng vẳng lời bác sĩ .

Từ nay về , cô sẽ thể con nữa!

mất khả năng sinh nở!

Vừa hận sợ!

Nếu sẽ thành thế , cô tuyệt đối sẽ chạy đến Thanh Bắc.

sinh con cho Lục Kiến Nghiệp, nhưng cô cũng mất khả năng chứ!

Chillllllll girl !

Tất cả đều là do Cố Tiểu Khê hại! Nếu lúc đó cô mở cửa ngay, để Lục Kiến Sâm và Hà Lâm kịp thời cứu, thì cô nông nỗi !

Khi khuôn mặt tràn đầy căm hận của cô còn kịp giãn , cửa phòng bệnh nhẹ nhàng mở , Hà Lâm run rẩy bước , tay cầm một bình canh gà.

Nghe tiếng động, Tất Văn Nguyệt đầu . Nhìn thấy đến là Lục Kiến Sâm, đôi mắt cô tràn ngập căm hận, nước mắt tuôn rơi từng giọt to.

"Anh vẫn đến ?"

Giọng yếu ớt của cô mang theo sự cam lòng cùng oán hận vô tận.

Hà Lâm dám rằng Lục Kiến Sâm thực tìm đến nhưng gặp. Cô cố kìm nỗi sợ trong lòng, nhẹ giọng khuyên: "Văn Nguyệt, là... chúng về Kinh Đô chữa trị ! Tình trạng của cần nhờ đến bác sĩ giỏi nhất mới ."

Hà Lâm sợ nhà họ Lục và nhà họ Tất sẽ đổ cho , vì cô xúi giục Tất Văn Nguyệt đến Thanh Bắc, còn mất đứa con của Lục Kiến Nghiệp.

điều Hà Lâm sợ hơn chính là... một bí mật khác phơi bày.

Tất Văn Nguyệt nhận sự khác thường của Hà Lâm, cô vẫn đắm chìm trong những suy nghĩ của .

" tin Lục Kiến Sâm nhẫn tâm đến ! Nhất định là con đàn bà đó quấn lấy , cho đến gặp , đúng ?"

Hà Lâm gật đầu phụ họa: ", chắc chắn là cô quấn lấy ! Vì mau ch.óng vực dậy tinh thần."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-143-so-mot-bi-mat-khac-bi-lo-1.html.]

Nghe , ánh mắt Tất Văn Nguyệt bỗng lóe lên một tia điên cuồng. Cô bật dậy, khóe môi nhếch lên một nụ quái dị.

"Cậu xem, nếu phụ nữ đó c.h.ế.t , liệu Lục Kiến Sâm đầu ?"

Ánh mắt Hà Lâm lóe lên vẻ hoảng sợ, nhưng nhanh cúi thấp đầu.

Tất Văn Nguyệt điên cuồng như thật đáng sợ, nhưng cô ngăn cản.

Ga tàu Thanh Bắc.

Cố Tiểu Khê vẫn còn ngơ ngác khi Lục Kiến Sâm kéo lên chuyến tàu Kinh Đô.

"Không nhiệm vụ ? Sao Kinh Đô?"

Cô tựa giường của khoang giường mềm, chống cằm Lục Kiến Sâm đang sắp xếp hành lý.

Hành lý của họ nhiều, hai chỉ mang theo một chiếc ba lô quân đội màu xanh, trông chẳng giống xa chút nào.

Lục Kiến Sâm xoa đầu cô, khẽ: " là nhiệm vụ, nhưng địa điểm chỉ cách Kinh Đô một thành phố. Nhân tiện, chúng thể ghé qua thăm nhà."

Cố Tiểu Khê hạ giọng hỏi: "Chỉ nhiệm vụ thôi ? Em thể giúp gì ?"

Cô nghĩ, liệu cần chú ý đến những khả nghi nhỉ?

Lục Kiến Sâm cầm lấy bàn tay trắng nõn của cô, dịu dàng : "Trên tàu còn khác, em cần gì cả. Cứ coi như chúng về thăm nhà thôi, đừng lo lắng!"

Cố Tiểu Khê suy nghĩ một lát, cũng yên tâm.

Cô đoán, chắc cần một đóng vai bình phong, giả hành khách bình thường, nên mới đưa cô cùng.

Nghĩ , cô cũng hỏi thêm, tâm trạng cũng thoải mái hơn hẳn.

Chuyến tàu đến Kinh Đô sẽ mất mấy ngày, cô cảm thấy đây là thời gian tuyệt vời để gom thêm ít thùng rác, kiếm thêm công đức!

 

 

Loading...