Trong phòng, Cố Tiểu Khê thấy câu đó mà cảm giác như dội một gáo nước lạnh, cô c.ắ.n răng, đẩy mạnh Lục Kiến Sâm .
Bàn tay Lục Kiến Sâm siết thành nắm đ.ấ.m, trong mắt thoáng qua một tia giận dữ.
Thấy cô gái nhỏ lưng , thèm để ý đến nữa, kiềm chế cảm xúc, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm bên tai: "Đừng giận! Anh ngoài với Lý Khôn vài câu."
Cố Tiểu Khê mím môi, lên tiếng, trong lòng bỗng dưng dâng lên một cơn bực bội.
Sảy thai?
Sảy t.h.a.i chạy đến báo cho Lục Kiến Sâm là ý gì?
Đã t.h.a.i mà còn lặn lội từ Kinh Đô đến tận Thanh Bắc, bệnh thì là gì?
Lúc , khi đám bên ngoài la lối, cô còn định để Lục Kiến Sâm xem thế nào, nhưng bây giờ thì cô gặp Tất Văn Nguyệt một chút nào.
Khi cô tức tối , Lục Kiến Sâm còn trong phòng nữa. Lửa giận trong lòng Cố Tiểu Khê lập tức bùng lên đỉnh điểm.
Ngay lúc cô sắp bùng nổ, cánh cửa phòng đẩy .
Thấy bước , còn vương chút lạnh, sống mũi cô bỗng cay cay, lòng cũng khó chịu vô cùng.
Lục Kiến Sâm thấy mắt cô đỏ hoe, nước mắt như sắp tràn , trong lòng chợt rối loạn.
"Đừng !" Anh kéo cô lòng, dịu giọng dỗ dành.
"Em !" Cố Tiểu Khê nghiêng đầu, .
Lục Kiến Sâm bất lực thở dài, xoay mặt cô đối diện , nhẹ giọng : "Là . Đừng giận nữa nhé?"
Cố Tiểu Khê trừng mắt : "Cô đây cũng thế ? Chuyện gì cũng tìm ?"
Ngón tay Lục Kiến Sâm khẽ lướt gương mặt trắng nõn của cô, nghiêm túc trả lời: "Anh từng để ý đến cô . Khi nãy cho em ngoài chính là để tránh phiền phức. Tất Văn Nguyệt là tùy hứng, việc suy nghĩ hậu quả, thậm chí giới hạn. Sau em hãy tránh xa cô , đừng tiếp xúc, ?"
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê đầy suy tư: "Cô gì mà đ.á.n.h giá như ?"
Lục Kiến Sâm siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm cô lòng: "Ví dụ như hôm nay, nếu em gặp cô , lỡ cô thật sự sảy thai, thể sẽ vu oan rằng chính em đẩy cô ngã."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-141-mot-nguoi-phu-nu-khong-co-gioi-han-1.html.]
Cố Tiểu Khê há hốc miệng, trừng mắt , nhất thời gì.
Khi hồn , cô nheo mắt, liếc một cái đầy ẩn ý: "Nếu là gặp cô , liệu cô đứa bé trong bụng là của ?"
Lục Kiến Sâm: "..."
Cố Tiểu Khê nhướn mày: "Vậy rốt cuộc giữa và cô từng quan hệ gì mật ?"
Lục Kiến Sâm cứng , lập tức phủ nhận: "Không ! Anh thể lấy mạng thề!"
Cố Tiểu Khê hừ một tiếng: "Vậy bây giờ cô sảy thai, khi nào đổ cho tụi ? Nếu thế thì đúng là xui tận mạng!"
Lục Kiến Sâm nhịn , xoa nhẹ đầu cô: "Anh sẽ để cô gây rắc rối cho em . Lục Kiến Nghiệp đang đường đến Thanh Bắc, sẽ sớm đưa cô về."
"Vậy mai chúng cần đến thăm cô ?" Cố Tiểu Khê miễn cưỡng hỏi.
"Không cần. Trước khi Lục Kiến Nghiệp đến, chúng đừng gặp cô . Ngày mai nhiệm vụ, em cùng ."
Cố Tiểu Khê sững sờ: "Cùng nhiệm vụ? Em trở thành gánh nặng ?"
Khóe môi Lục Kiến Sâm khẽ nhếch lên: "Không , em mãi mãi là gánh nặng."
Cố Tiểu Khê bỗng thấy lòng vui vẻ hơn hẳn.
"Vậy sáng mai em ghé trạm phế liệu xin nghỉ phép."
Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng nắm lấy tay cô: "Không cần , bảo Lý Khôn mai xin nghỉ giúp em ."
Cố Tiểu Khê lập tức vui vẻ, kéo chăn đắp lên, nhanh ch.óng xuống, nhắm mắt .
"Vậy ngủ sớm, mai dậy sớm."
Lục Kiến Sâm thấy tâm trạng của cô gái nhỏ cuối cùng cũng khá lên, nên tiếp tục điều nữa.