Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 139: Không Bế Nổi (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:24:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , Lục Kiến Sâm trông thật dịu dàng, nhưng bàn tay đang ôm lấy cô nóng như lửa đốt!

Cố Tiểu Khê khẽ đẩy : "Anh tắm ! Em tự lau tóc , với em đói ."

Ban nãy tóc khô hẳn, chỉ là cô nghĩ mới tắm xong mà tóc khô ngay thì vẻ hợp lý.

Hơn nữa, chuyện nhỏ như lau tóc, cô phiền Lục Kiến Sâm.

Lục Kiến Sâm đôi môi nhỏ khẽ mấp máy của cô gái trong lòng, cố nhịn một chút mới chịu buông tay.

Thực , cũng đói !

Sợ quần áo mặc cả ngày bẩn sẽ dây sang cô, nhanh ch.óng tắm ăn tối cùng cô.

Sau bữa cơm, Cố Tiểu Khê còn gọt một quả táo, chia một nửa cho Lục Kiến Sâm.

Nhìn mái tóc dài của cô khô hẳn, Lục Kiến Sâm chút thất vọng.

Lần , nhất định về sớm hơn, tắm ôm cô gái bé bỏng của mà lau tóc cho cô.

Chillllllll girl !

Cố Tiểu Khê hề đàn ông mặt mong chờ giúp cô lau tóc đến . Thấy chẳng còn chuyện gì , cô quyết định ngủ sớm.

Vừa phòng, Lục Kiến Sâm cũng lập tức đóng cửa theo .

Hai xuống mép giường, ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa.

Cố Tiểu Khê khó hiểu, giờ còn ai đến nhà?

Đang suy nghĩ, bên ngoài liền vọng giọng của Hà Lâm: "Lục Kiến Sâm, Lục Kiến Sâm, Văn Nguyệt sốt ..."

Cố Tiểu Khê khựng , ngẩng đầu Lục Kiến Sâm.

chẳng ý định để ý đến bên ngoài, chỉ đưa tay bế bổng cô gái nhỏ đùi .

"Đừng quan tâm."

Mặt Cố Tiểu Khê đỏ bừng, giọng khẽ khàng: "Anh xem thử ?"

"Anh bác sĩ, tìm cũng vô ích." Lục Kiến Sâm luồn tay mái tóc cô, dịu dàng .

Hôm nay cuối cùng cũng thời gian ôm cô, ở bên cô !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-139-khong-be-noi-1.html.]

Anh để phí sức cho phụ nữ khác!

Cố Tiểu Khê còn kịp gì, Hà Lâm tiếp tục gọi lớn: "Doanh trưởng Lục, Văn Nguyệt bệnh, thể cho mượn ít tiền ?"

Cố Tiểu Khê chớp chớp mắt, khẽ chọc n.g.ự.c : "Anh cho mượn ?"

Lục Kiến Sâm nắm lấy tay cô, giọng khàn khàn: "Tiền của đều giao cho vợ , hết tiền !"

Cố Tiểu Khê bật vì câu của , cũng hợp lý ghê!

Lục Kiến Sâm siết c.h.ặ.t bàn tay cô, ánh mắt chăm chú dán đôi môi đỏ mọng hấp dẫn mặt.

Muốn hôn!

Muốn hôn thật sâu!

sợ quá vội sẽ khiến cô giận.

"Doanh trưởng Lục, doanh trưởng Lục, hai nhà ?" Hà Lâm ban đầu còn gọi nhỏ, nhưng thấy ai trả lời thì càng lớn giọng hơn.

Cố Tiểu Khê vô thức chọc eo : "Thật sự mặc kệ cô ? Nếu cô còn kêu nữa, cả khu chắc đều thấy mất!"

Lục Kiến Sâm kiên định: "Không quan tâm!"

Nói xong, trực tiếp bế cô chui chăn.

"Chúng ngủ , thấy gì cả!"

Cố Tiểu Khê , trong lòng bỗng thấy vui vẻ hẳn, chẳng hề nhận Lục Kiến Sâm lén hôn mấy cái lên tóc cô.

Bên ngoài im lặng một lúc, cô đoán Hà Lâm chắc rời , liền đầu .

Trùng hợp , xoay , môi cô vô tình chạm đúng môi .

Cô đỏ bừng mặt, vội lùi thì Lục Kiến Sâm nhanh ch.óng ôm lấy eo cô, cúi đầu khóa c.h.ặ.t đôi môi mềm mại .

Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng, nhưng khi nếm vị ngọt của cô, lập tức trở nên táo bạo hơn, tách môi cô , cuồng nhiệt chiếm lấy vị ngọt độc nhất .

Lúc , ai bất cứ thứ gì quấy rầy.

 

 

Loading...