Tuy nhiên, chẳng bao lâu , cô hiểu . Khi cô đặt đồ kho hàng tạp hóa cũ nữa, trong khu trưng bày sản phẩm mới xuất hiện thêm một bảng màu rực rỡ.
Dưới bảng màu một vùng trống. Chỉ cần cô màu sắc nào, vùng trống sẽ tự động nhuộm thành màu tương ứng. Và , một điều kỳ diệu xảy .
Món đồ mà cô dùng để đổi mới lập tức biến thành màu sắc tương ứng.
Sau vài thử nghiệm, cô cảm thấy tính năng phù hợp nhất để nhuộm vải.
hiện tại cô cũng nhu cầu nhuộm vải, nên tiếp tục dọn dẹp trạm phế liệu.
Cô dự định quét dọn trạm phế liệu một lượt, đó phân loại và sắp xếp tất cả đồ đạc.
Dĩ nhiên, cô thể thành tất cả trong một . Hôm nay, cô chỉ mới dọn dẹp một góc nhỏ, áp dụng đủ các bước: khử trùng, khử bụi, khử mùi, sạch.
năm giờ, ông cụ Tề đến. Ngoài việc lấy đồ của , ông còn giới thiệu một thu mua phế liệu khác là chú Từ cho Cố Tiểu Khê, đồng thời thực hiện một buổi bàn giao công việc đơn giản.
Chú Từ cũng là một chân chất. Khi Cố Tiểu Khê là vợ lính, ông chủ động đề nghị rằng từ nay cô thể đến trễ một chút buổi sáng, về sớm để kịp giờ ở doanh trại. Những lúc cô bận, ông cũng thể giúp trông coi giúp.
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê từ chối thiện ý của chú Từ, lời cảm ơn xong liền về doanh trại.
Lần ngoài , cô mà một công việc !
Không nếu Lục Kiến Sâm chuyện , liệu bất ngờ nhỉ?
Điều cô ngờ là, lúc Tất Văn Nguyệt và Hà Lâm đến khu gia đình thứ hai.
Chỉ là, Cố Tiểu Khê nhà, mà Lục Kiến Sâm cũng ngoài về.
Hai đợi mãi thấy ai, bụng thì đói cồn cào, cuối cùng đành mang theo bực tức và bất mãn ăn cơm ở nhà ăn doanh trại.
Sau khi họ rời lâu, Lục Kiến Sâm và Cố Tiểu Khê lượt trở về khu gia đình.
Lục Kiến Sâm về đến nhà , còn Cố Tiểu Khê chậm hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-137-du-em-khong-di-lam-anh-van-nuoi-duoc-em-1.html.]
Trong sân, hai chạm mặt , một chút chột , thì thở phào nhẹ nhõm.
"Anh em về, đang định tìm em đây." Lục Kiến Sâm đến bên cô, đưa tay xoa đầu cô gái nhỏ.
Vừa trở về doanh trại, khách đến nhà, nhưng vợ nhà.
Khách là ai, quan tâm. Anh chỉ lo cô bé về muộn sẽ an !
Cố Tiểu Khê ngước mắt , đó thần bí chớp chớp mắt: "Anh đoán xem chiều nay em gì?"
Lục Kiến Sâm nắm tay cô, dắt nhà: "Tay thế , chắc chắn dạo phố ."
Cố Tiểu Khê mím môi , ghé sát tai thì thầm: "Em tìm việc đấy!"
Lục Kiến Sâm ngạc nhiên.
Anh bật đèn trong phòng, cô gái nhỏ. Đôi mắt trong veo của cô tựa như bầu trời đêm đầy : "Em thích công việc đó ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Ừm, thích lắm."
"Là công việc gì?" Lục Kiến Sâm dịu giọng hỏi.
Cố Tiểu Khê chọc chọc ngón tay : "Là ở trạm phế liệu. Nghe thì lắm, nhưng em ."
Lục Kiến Sâm sững sờ. Anh ngờ cô chọn việc ở trạm phế liệu.
Chỗ đó cách xa doanh trại, cũng tiện.
Sau một lúc im lặng, : "Viện trưởng Trần với em ? Thật thể giới thiệu em ở phòng y tế doanh trại."
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Có . em ở trạm phế liệu."