Cố Tiểu Khê , Lục Kiến Sâm đầy thương cảm: "Vậy thì đúng là đáng thương quá!"
Ánh mắt Lục Kiến Sâm ánh lên ý , cô đầy trìu mến: "Bây giờ em , thấy may mắn lắm!"
"Hừm, coi như chuyện!" Cố Tiểu Khê khẽ hất cằm, khóe mắt cong lên vì vui vẻ.
"Em sách thêm một lát nhé, thăm hai bệnh nhân, lát nữa tìm em."
Nghe , Cố Tiểu Khê tò mò hỏi: "Trong đoàn của còn thương viện ?"
"Có hai chiến sĩ vẫn đang viện, nhân tiện qua xem họ một chút."
Cố Tiểu Khê lập tức dậy: "Vậy em cùng ! Mình nên mua chút đồ đến thăm chứ?"
"Anh mua !"
"Vậy thôi!" Cố Tiểu Khê xoay , lấy từ túi xách mấy quả táo.
Ánh mắt Lục Kiến Sâm tràn đầy ý . Cô gái nhỏ của đúng là , !
Trong lúc hai thăm bệnh nhân, bên , Tất Văn Nguyệt chạy bưu điện gọi điện thoại, than thở mách lẻo với Lục Kiến Nghiệp.
Buổi trưa, nhà họ Lục ở Kinh Đô.
Ngụy Minh Anh đang mở gói hàng gửi từ Thanh Bắc thì thấy Lục Kiến Nghiệp xách theo một cái túi từ lầu xuống.
"Mẹ, con Thanh Bắc đây!"
Động tác tay Ngụy Minh Anh khựng một chút: "Bây giờ luôn ?"
"Vâng, Văn Nguyệt và Hà Lâm mất vé tàu với hành lý, con qua xem ." Vừa , Lục Kiến Nghiệp cúi xuống xỏ giày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-129-tieu-sam-chon-vo-kheo-that-1.html.]
Ngụy Minh Anh thở dài, tiếp tục mở gói hàng. Sau khi mở , bà cẩn thận sắp xếp từng món, cầm thư của Tiểu Khê lên .
Đọc vài dòng, bà gọi con trai : "Kiến Nghiệp, trong một phần đồ chị dâu cả gửi cho con, mang về phòng hãy ."
Lục Kiến Nghiệp liếc , thuận miệng : "Mẹ cứ giữ lấy ạ!"
Ngụy Minh Anh lập tức sa sầm mặt: "Sao? Không xem trọng mấy thứ ?"
Lục Kiến Nghiệp giật , vội vàng giải thích: "Đâu ! Mẹ đừng linh tinh, con chỉ là đang vội thôi!"
"Cái gì thuộc về con thì cứ nhận . Đừng để đến lúc nào đó bảo chị cho gì. Chị dâu con , hai đứa con cũng góp tiền, chị cảm kích. Vì , cũng chuẩn phần cho các con. Nếu con nhận, Văn Nguyệt chuyện suy nghĩ lung tung đấy."
Chillllllll girl !
"Con ." Lục Kiến Nghiệp nhanh ch.óng nhận lấy một túi bông vải và vải vóc mà chọn cho, mang về phòng.
Lần thứ hai xuống lầu, Ngụy Minh Anh dặn dò: "Hành lý mất , con mang theo ít quần áo cho nó ? Định để đến Thanh Bắc mới mua hết đồ mới ?"
Lục Kiến Nghiệp nghẹn lời, đành lên phòng thu dọn đồ cho Tất Văn Nguyệt. Vì quần áo cô mang hết nên đành chọn đại hai bộ.
Lần thứ ba xuống lầu, Ngụy Minh Anh con trai mà lắc đầu ngán ngẩm.
"Tiền trợ cấp của con chẳng vẫn đưa hết cho Văn Nguyệt ? Không ghé qua nhà họ Hà một chuyến, đưa ít tiền cho Hà Lâm ? Chẳng lẽ con định lo cho Văn Nguyệt, gánh thêm cả Hà Lâm?"
Lục Kiến Nghiệp hít sâu một : "Con , con ngay đây!"
Ngụy Minh Anh phất tay, đầy chán ghét: "Mau ! Tới Thanh Bắc thì đừng quấy rầy chị con. Hai đứa các con đúng là phiền c.h.ế.t !"
Bị ruột chê trách thẳng mặt, trong lòng Lục Kiến Nghiệp bỗng thấy khó chịu, nhưng gì, chỉ ngoan ngoãn gật đầu: "Con , con sẽ phiền chị."
Dứt lời, đợi thêm câu nào nữa, xách đồ chạy biến.
Ngụy Minh Anh thư của Cố Tiểu Khê hai , đó còn ngắm nghía chiếc áo mà cô tự tay may tặng, hài lòng gật gù.