Tất Văn Nguyệt và Hà Lâm sững sờ. Họ thể tin nổi, từ ánh mắt Lục Kiến Sâm thể sự dịu dàng, từ giọng thể thấy sự cưng chiều?
Lục Kiến Lâm thì thầm thở phào nhẹ nhõm. Trời lo thế nào! Nếu cả mà lỡ miệng sai một câu, chị dâu chắc chắn dễ dàng bỏ qua!
Thấy Cố Tiểu Khê còn giận nữa, Lục Kiến Sâm mới sang Lục Kiến Lâm.
"Đồ của em dâu hai mất , bảo Lục Kiến Nghiệp xử lý. Còn nữa, gọi cho nhà họ Hà, kêu Hà Hạo gửi tiền qua."
"Được, hôm qua em với hai một tiếng , để em gọi cho nhà họ Hà." Lục Kiến Lâm gật đầu.
Tất Văn Nguyệt thấy từ đầu đến cuối Lục Kiến Sâm chẳng buồn liếc lấy một cái, còn cố tình tỏ mật với phụ nữ , trong lòng nghẹn , vành mắt đỏ hoe chạy .
Hà Lâm trông khó xử, thoáng qua Lục Kiến Sâm cũng đuổi theo Tất Văn Nguyệt.
Chillllllll girl !
Lục Kiến Lâm sợ cả tìm tính sổ nên vội vàng : "Anh cả, chị dâu, em cũng lo việc đây!"
Lục Kiến Sâm liếc một cái: "Làm cho xong việc!"
Lục Kiến Lâm cả đang đến chuyện gọi điện, lập tức gật đầu: "Biết !"
Chờ em trai rời , Lục Kiến Sâm kéo ghế gần, xuống bên cạnh cô gái nhỏ.
"Bị ấm ức đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-128-hoa-ra-lai-re-mat-den-the-2.html.]
Cố Tiểu Khê bĩu môi: "Hai phụ nữ đó địch ý với em lớn, đầu gặp hôm qua . Anh gì giải thích ?"
Đáy mắt Lục Kiến Sâm lóe lên tia lạnh lẽo, nhưng khi cô gái nhỏ thì ánh mắt trở nên dịu dàng. Anh nắm tay cô, nhẹ giọng giải thích: "Nhà và nhà họ Hà ở cùng một khu viện từ nhỏ, coi như quen từ lâu. Tất Văn Nguyệt là kiêu ngạo, tính phản nghịch. Ai càng lạnh nhạt với cô , cô càng bám lấy."
Cố Tiểu Khê chằm chằm, ý là... từ nhỏ luôn lạnh nhạt với Tất Văn Nguyệt, nhưng cô cứ thích quấn lấy ?
Thấy cô vẻ suy nghĩ, Lục Kiến Sâm do dự một chút tiếp tục : "Trong khu viện nhà , con trai nhiều, con gái ít, nhiều thích Tất Văn Nguyệt. Anh hai cũng thích cô từ nhỏ."
Nói đến đây, dừng một chút, thấy cô chăm chú lắng , mới tiếp: "Khi hai mười mấy tuổi từng chuyện ngốc nghếch. Cậu thư tình cho Tất Văn Nguyệt, nhưng cô vứt bỏ ngay mặt. Để giữ thể diện, là do ..."
Cố Tiểu Khê: "..."
"Vậy nên, ý là, Tất Văn Nguyệt thích ?" Cô hỏi thẳng.
Lục Kiến Sâm bực bội, đột nhiên cảm thấy Tất Văn Nguyệt thích là một loại "vết nhơ". Sợ cô gái nhỏ giận, vội vàng giải thích: "Cô thực sự thích , chỉ thu hút sự chú ý của , mong ánh mắt ai cũng đặt lên cô . Nếu thích cô , là con gái thì nhằm , là con trai thì cô vô tình cố ý phô sự quyến rũ của mặt họ."
Cố Tiểu Khê gật đầu đầy suy tư: "Nói trắng là... quá rẻ mạt!"
Lục Kiến Sâm bất đắc dĩ nhẹ nhàng véo lòng bàn tay cô: "Nếu em thích cô , thì chúng cứ mặc kệ. cô là vợ hai , nên chỉ cần giữ hòa khí bề ngoài dịp Tết là ."
Nói đến đây, vội vàng bổ sung một câu thể hiện rõ ý thức tự bảo vệ: "Ông bà nội với ba đều lớn tuổi , để tránh phiền phức và hiểu lầm, thực ba năm nay từng về nhà ăn Tết."
Bình thường, chỉ chọn dịp nghỉ khác để về một chuyến, thường ở quá hai ngày.