Lục Kiến Lâm ngượng ngùng : "Chị dâu, em cũng đưa họ đến đây . họ đến bệnh viện, cứ hỏi chị ở , còn ảnh hưởng đến công việc của em nữa."
Tất Văn Nguyệt mượn tiền , một là năm trăm tệ, mà thì !
Cố Tiểu Khê thản nhiên đáp: "Không , gọi cho hai em , bảo gửi tiền qua đây."
Ai vợ nấy lo, cô chẳng dại gì cho những vốn tỏ rõ thái độ đối địch với vay tiền. Cô ngu, bỏ tiền tự chuốc bực !
Lục Kiến Lâm thấy thương cho hai . Mỗi tháng tiền trợ cấp của hai đều đưa hết cho Tất Văn Nguyệt. Đến cả tiền mừng cưới cho cả và chị dâu cũng vay của . Chính vì thế mà mới chẳng còn xu nào.
Tất Văn Nguyệt tức đến siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Cố Tiểu Khê vẻ mềm yếu, nhưng thực là một bông hồng gai.
Cô Lục Kiến Lâm, : "Gọi thì gọi, gọi ngay cho hai ."
Nói , cô bước nhanh về phía văn phòng viện trưởng, nơi đặt điện thoại.
Vừa chạm tay điện thoại, Lục Kiến Sâm bước . Thấy cả Tất Văn Nguyệt và Hà Lâm mặt, nhíu mày, khí thế lạnh lẽo tỏa ngay lập tức.
"Ở đây gì?" Anh hỏi Lục Kiến Lâm.
Tất Văn Nguyệt sững tay, vẻ toan tính và giận dữ trong mắt lập tức biến mất. Khi , cô bằng ánh mắt dịu dàng đầy tủi đàn ông cao lớn, điển trai đang cửa.
"Kiến Sâm..."
Một tiếng gọi mềm mại, chất chứa bao tình cảm khiến gương mặt Cố Tiểu Khê lạnh hẳn . Cô lặng lẽ quan sát Lục Kiến Sâm, suy nghĩ cuồng, vô giả thuyết thoáng hiện trong đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-127-hoa-ra-lai-re-mat-den-the-1.html.]
Lông mày Lục Kiến Sâm càng nhíu c.h.ặ.t, giọng lạnh băng: "Tất Văn Nguyệt, cô quên lời cảnh cáo của ?"
Nước mắt Tất Văn Nguyệt đột ngột rơi xuống, sự ấm ức và cam lòng trong mắt dường như hóa thành thực thể. Cô quen từ nhỏ, thể là thanh mai trúc mã, mà tuyệt tình với cô đến thế!
Hà Lâm thấy thái độ của Lục Kiến Sâm , vội vàng đ.á.n.h lạc hướng: " và Văn Nguyệt mất hành lý và vé tàu, giờ còn tiền. Lục Kiến Lâm cũng , nên chúng mới hạ hỏi mượn vợ . cô gửi hết tiền về nhà đẻ . Chúng ý gây sự, Lục đừng hiểu lầm!"
Hà Lâm tin nổi, nếu Lục Kiến Sâm vợ đem hết tiền gửi về nhà , sẽ tức giận.
Cố Tiểu Khê Hà Lâm cố ý gây hiểu lầm nhưng chẳng hề nao núng, mà thản nhiên đáp ngay mặt Lục Kiến Sâm: " thế, gửi hết tiền về nhà , bộ luôn. Giờ chỉ chờ tháng lĩnh trợ cấp thôi."
Ý cô rõ ràng: cho vay !
Lục Kiến Sâm bước đến, dịu dàng xoa đầu cô gái nhỏ.
"Gửi thì gửi, ba vất vả cả đời, còn nuôi em khôn lớn, gửi ít tiền về cũng gì . Em đừng lo tiền tiêu, Chính ủy sẽ thưởng cho em hai trăm tệ vì chuyện . Khi nào về sẽ phát, đủ cho chúng dùng đến tháng ."
Ánh mắt Cố Tiểu Khê bỗng sáng bừng như vì : "Vậy hai trăm tệ đó, em gửi một trăm tệ về nhà nữa!"
Chillllllll girl !
Lục Kiến Sâm dịu dàng gật đầu: "Được!"
Cố Tiểu Khê nhướng mày, thử thách: "Vậy gửi một trăm năm mươi tệ thì ?"
Lục Kiến Sâm vẫn kiên nhẫn gật đầu: "Được. Đó là tiền thưởng của em, em tự quyết định. Cả trợ cấp của cũng do em sắp xếp."
Lúc , Cố Tiểu Khê mới thực sự vui vẻ! Nếu Lục Kiến Sâm trả lời hợp ý cô, lẽ cô sẽ suy nghĩ về mối quan hệ !