Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 123: Đó Không Phải Lý Do Để Đối Xử Bất Công Với Cô Ấy (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:23:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà Viện trưởng Trần cách bệnh viện quân y xa lắm, nhưng cũng gần, bộ mười lăm phút.

 

Nơi ông chọn giúp đúng thật là ngay sát nhà , một căn nhà sân riêng, cả nhà lẫn sân đều khá rộng rãi.

 

Vừa đến nơi, họ thấy một cô gái rạng rỡ, tươi , tay cầm hộp cơm bước từ nhà bếp.

 

Thấy Viện trưởng Trần và Cố Tiểu Khê, cô lập tức nở nụ , chào hỏi: "Bác Trần, bác bảo sẽ ở nhà cháu chính là chị ạ?"

 

Cố Tiểu Khê chủ động tiến lên chào: "Chào em, chị là Cố Tiểu Khê."

 

Tề Sương Sương mỉm : "Chào chị! Em là Tề Sương Sương. Em đưa cơm cho ông nội, chị cứ nhé! Phòng của chị là căn bên , sát sân, cửa mở sẵn . Lát nữa em về."

 

"Được, cảm ơn em!"

 

Sau khi Tề Sương Sương đạp xe rời , Cố Tiểu Khê bước xem phòng của .

 

Căn phòng lớn lắm nhưng đủ giường, tủ quần áo, bàn học, tường cũng sạch sẽ. Vì là phòng do một cô gái chuẩn nên bậu cửa sổ còn một chậu hoa dại nhỏ xinh.

 

"Thấy chứ?" Viện trưởng Trần cũng bước một lượt, hỏi.

 

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Rất . Giờ cháu lấy đồ qua đây luôn."

 

Viện trưởng Trần : "Trước tiên sang nhà bác ăn cơm , tối bác cùng cháu lấy đồ."

 

Cố Tiểu Khê vội xua tay: "Không cần phiền ạ, cháu tự . Hôm khác cháu sang nhà bác ăn cơm . Với , cháu cũng báo với Lục Kiến Lâm một tiếng nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-123-do-khong-phai-ly-do-de-doi-xu-bat-cong-voi-co-ay-1.html.]

Viện trưởng Trần gật đầu: "Cũng ! Bảo thằng nhóc Lục Kiến Lâm giúp cháu xách đồ qua luôn."

 

Cố Tiểu Khê , nhưng trong lòng định nhờ Lục Kiến Lâm giúp.

 

Sau khi khóa cửa, cô loanh quanh quen với môi trường xung quanh xách túi lớn túi nhỏ . Trước tiên, cô quét dọn phòng một lượt, đó mới trải giường. Dù cũng ở lâu, cô chỉ đơn giản bày biện vài vật dụng cần thiết.

 

Ăn tạm chút gì đó trong phòng, chẳng mấy chốc Tề Sương Sương cũng về. Thấy Cố Tiểu Khê sắp xếp xong xuôi, cô nàng nhiệt tình xuống bắt chuyện.

 

"Nếu chị cần gì cứ với em nhé. Nhà em chỉ em và ông nội. Ông nội em việc ở Bệnh viện Nhân Dân, còn em trong tổ thu mua của hợp tác xã cung tiêu. Sau chị cần mua gì cứ bảo em, em nhất định sẽ mang về giúp chị."

 

Cố Tiểu Khê mỉm gật đầu: "Cảm ơn em nhé! Sau chắc chị sẽ phiền em nhiều đó."

 

Tề Sương Sương lớn: "Có gì mà phiền! Bác Trần chị thiên phú về y học, đúng là ở nhà em lâu lâu chút. Ông nội em cũng giỏi lắm, cụ lúc nào cũng mong em nối nghiệp nhưng em thật sự thích ngành y..."

Chillllllll girl !

 

Cố Tiểu Khê khẽ : "Vậy em thích đây đó ? Nên mới chọn thu mua?"

 

Tề Sương Sương trầm ngâm một lúc : "Cũng thể xem là . thực , em chỉ mong cái ăn cái mặc đầy đủ. Công việc khá !"

 

Cố Tiểu Khê gật đầu. Quả thật, công việc trong hợp tác xã cung tiêu định, ai cũng .

 

" , bác Trần bảo chị là vợ lính đúng ?" Tề Sương Sương tò mò hỏi.

 

Trong mắt cô , Cố Tiểu Khê tuy cùng tuổi nhưng trông nhỏ nhắn hơn nhiều, kiểu tiểu thư nuôi nấng cẩn thận từ bé. Da dẻ trắng hơn hẳn bình thường, ngũ quan tinh xảo, đúng là một vẻ hiếm !

 

Ở chung nhà với một mỹ nhân thế , cô thấy vô cùng thích thú.

 

 

Loading...