Cố Tiểu Khê hiểu sự khó xử của Lục Kiến Lâm, liền thoải mái : "Em cần lo cho chị. Trước khi ngoài, chị dọn dẹp ký túc xá của em , đồ đạc của chị cũng mang hết. Em cứ để họ ở đó !"
Lục Kiến Lâm sững sờ, chị dâu dọn hết đồ ?
Sau khi đưa Tất Văn Nguyệt và mua đồ, thực hề về ký túc xá. Bây giờ nghĩ , lẽ chị dâu đang giận ?
Nghĩ đến đây, trong lòng hoảng hốt, bèn dè dặt hỏi: "Chị dâu, chị... đang giận ?"
Thực lúc đầu cũng định báo sớm chuyện chị dâu hai và sẽ đến Thanh Bắc. nghĩ thấy cũng chẳng quen , nhắc đến đột ngột quá cũng kỳ lạ. Cậu vốn định tùy cơ ứng biến, cố gắng để hai bên ít chạm mặt hơn, nào ngờ chuyện thành thế .
Cố Tiểu Khê mỉm : "Chuyện gì mà giận chứ? Thực ở nhờ ký túc xá cũng phiền em lắm . Nếu trai em lo chị khỏe, em chăm sóc chị thì ngay từ đầu chị ở nhà khách hơn."
"Chị dâu ăn trưa cùng em ở căng tin ? Ăn xong cùng đến nhà khách."
Cố Tiểu Khê khoát tay: "Trưa nay chị ăn cùng em . Viện trưởng Trần sẽ thuê phòng giúp chị, bảo đến bệnh viện quân y cũng tiện hơn, chị đồng ý . Một lát nữa chị còn chút việc, nếu tối về sớm thì tìm em ăn cơm nhé."
"Vậy cũng ."
Lục Kiến Lâm tiu nghỉu rời , trong lòng cứ thấy chuyện mà kỳ cục! Có điều, bên phía Tất Văn Nguyệt thực sự giấy tờ, chí ít cũng ở vài ngày.
Cố Tiểu Khê thu dọn đồ bàn nhanh ch.óng rời bệnh viện. Lần , cô đến trạm phế liệu mà đến bưu điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-122-lam-vay-khong-thoa-dang-2.html.]
Cô gửi về nhà chiếc áo bông may cho , trong túi áo còn nhét thêm hai phiếu than, kèm theo một lá thư. Sau đó, cô gửi cho bác Hách ba mươi cân bông và hai xấp vải.
Khi chuẩn rời bưu điện, ánh mắt cô bất giác dừng chiếc xe đạp của . Không hiểu , cô cứ cảm giác để chiếc xe lắm. Nghĩ , cô lập tức dắt xe bưu điện, đóng gói gửi cho bác Hách. Sợ bác Hách thấy phiền, cô còn thêm một lá thư kèm theo.
Chillllllll girl !
Ra khỏi bưu điện, cô tìm một chỗ lấy phần cơm thịt thỏ từ khu trưng bày sản phẩm mới ăn. Ăn xong, cô mua một ít hạt giống rau. Cứ loại nào là cô lấy một chút.
Sau khi mua đồ xong, cô dành chút thời gian đến khu tập thể nhà máy xi măng, lén dùng một con gà rừng đổi lấy một bao xi măng. Cô định khi về đơn vị sẽ dùng gạch xây một lò nướng đơn giản, thử nghiệm kỹ năng "bậc thầy bánh" của .
Lo xong việc của , cô bệnh viện thì Viện trưởng Trần chờ sẵn.
Vừa thấy cô, ông liền : "Tiểu Khê , chuyện thuê phòng thu xếp xong . Nhà ngay cạnh nhà , một phòng trống, bếp dùng chung, một tháng một tệ. Chủ nhà họ Tề, trong nhà chỉ ông cụ Tề và cháu gái Tề Sương Sương. Con bé Sương Sương bằng tuổi cháu, dễ gần. Cháu thấy thế nào?"
Cố Tiểu Khê nghĩ bụng, chuyện do chính Viện trưởng Trần thu xếp, chắc chắn vấn đề gì, bèn gật đầu ngay lập tức.
"Được ạ. mà... một tháng chỉ một tệ, rẻ quá ạ?"
Viện trưởng Trần ha hả: "Chỉ sợ giá đắt thôi, sợ giá rẻ như cháu chứ! Ông cụ Tề cũng tìm bạn cho cháu gái ông . Chiều nay con bé bắt đầu dọn dẹp phòng , tối tan dẫn cháu qua xem thử."
"Dạ !" Cố Tiểu Khê vui vẻ đồng ý.
Đến giờ tan , cô đến tìm Lục Kiến Lâm một tiếng, theo Viện trưởng Trần về.