Khổng Kỳ Cố Tiểu Khê về ưu điểm của , ban đầu sững , vẻ mặt như gặp tri kỷ.
"Thật em cũng thấy em thể nhập ngũ lính, nhưng nhà cho, cứ em chẳng gì cả. Em thật chỉ là giỏi việc nhà, nấu ăn thì dở, cũng may vá quần áo, nhưng em vẫn còn nhiều ưu điểm mà."
Cố Tiểu Khê gật đầu, khẳng định: ", ưu điểm của em cũng nhiều mà."
"Thật em lính." Khổng Kỳ thở dài.
Cố Tiểu Khê ngẫm nghĩ một lúc hỏi: "Thể lực của em thế nào?"
Khổng Kỳ mím môi, đáp: "Vì ý định lính nên em luôn tập luyện kế hoạch. Em cảm thấy sức bền, sức mạnh, tốc độ, độ linh hoạt của em tuyệt đối kém mấy nam binh bình thường. Em chạy cũng nhanh lắm, mấy động tác hít xà đơn của đàn ông, em cũng nhiều . Cơ thể em cũng chẳng khuyết điểm gì, bệnh tật. Em mới mười tám tuổi. Nếu qua vài năm nữa, em già thì khả năng lính càng thấp."
Cố Tiểu Khê ánh sáng chập chờn trong mắt Khổng Kỳ, khẽ hỏi: "Nhà em cho lính? Chú em dạy ở trường quân đội, chú hẳn cũng đường đưa em quân ngũ chứ? Trong quân đội chỉ nữ văn công nữ y tá."
Thật trong quân đội cũng nữ liên lạc viên, thậm chí cả nữ trinh sát.
Khổng Kỳ thở dài một , giọng ỉu xìu: "Thật cũng vì gia đình em. Em hai trai, đều là lính, cuối cùng đều hy sinh. Ba em cũng là lính, cũng hy sinh . Người nhà chắc sợ em dẫm lên vết xe đổ của họ."
Cố Tiểu Khê xong cũng sững . Cô thật sự ngờ là lý do .
Con cháu liệt sĩ như thế , thật trong quân đội cũng sẽ quan tâm đặc biệt.
Nếu Khổng Kỳ thật sự nhập ngũ, thực vẫn cách sắp xếp .
Cố Tiểu Khê im lặng khá lâu mới hỏi: "Em thật sự lính ?"
Khổng Kỳ gật đầu: "Em thật sự . Thật cũng từng nghĩ đến chuyện quân y, nhưng em thật sự hứng thú với y học, cũng năng khiếu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1205-hay-toi-de-co-day-thay-1.html.]
"Vậy, nếu em đồng ý, em luyện thử các mục như khống chế, b.ắ.n s.ú.n.g, leo trèo, vượt chướng ngại, hành quân tốc độ cao, chị sẽ đ.á.n.h giá thử. Nếu , chị sẽ giới thiệu em quân đội, ?"
Khổng Kỳ xong liền phấn khích bật dậy: "Thật sự ?"
Cố Tiểu Khê thật cũng chắc chắn, nhưng nếu Khổng Kỳ thật sự giỏi như , cô sẵn sàng giúp.
"Chị nghĩ quân đội luôn trọng tài. Em thích y học thì ngành công nghiệp quốc phòng thì ? Ví dụ cải tiến, chế tạo v.ũ k.h.í?"
Đôi mắt Khổng Kỳ sáng bừng lên: "Em cũng thích v.ũ k.h.í nữa!"
"Vậy tạm thời em cứ theo chị ! Tháng chị sẽ cho học viên tự tay cải tiến một thứ, em phụ chị một tay, ?"
Khổng Kỳ khẽ ho một tiếng: "Chuyện trường quân đội chắc đồng ý . Vì em học viên, những thứ bí mật để lộ , chị khi sẽ gặp rắc rối."
Cố Tiểu Khê mỉm : "Vậy thì cứ đường chính ngạch, xin phép cấp . Vẫn câu đó, lãnh đạo chắc cũng sẽ quý tài."
"Được. Dù thành , em cũng ơn chị." Khổng Kỳ Cố Tiểu Khê, mắt đầy niềm vui và ơn.
Cô chẳng mấy bạn, nhưng thật sự thấy bác sĩ Cố quá.
Vì hôm nay còn tiết dạy, Cố Tiểu Khê cũng chuyện thêm, nhanh ch.óng ngoài.
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê là là , tan tiết xong liền nộp đơn xin với trường quân đội, để Khổng Kỳ đến giúp cô.
Trường quân đội chắc cũng hiểu rõ về Khổng Kỳ, gì thêm mà đồng ý luôn.