Lục Kiến Nghiệp vốn dĩ đường tình duyên trắc trở, giờ thêm một Lữ Chi Nhàn nữa, đúng là họa vô đơn chí.
Thế nên cô lập tức gửi một tin nhắn cho Lục Kiến Sâm qua Quang Não.
"Hôm qua đưa Lục Kiến Nghiệp ngang qua phòng y tế gặp bác sĩ Lữ ? Về đừng đưa đến trường quân đội nữa, cũng đừng dẫn về nhà , cô để ý đến đấy."
Ai mà nếu Lục Kiến Nghiệp kỳ nghỉ, liệu Trường Quân đội Tây Ninh .
Dù thì cô cũng sợ phiền phức, chẳng Lục Kiến Nghiệp tới chút nào!
Lúc , sắc mặt Lữ Chi Nhàn tối sầm : "Cả mười năm tám năm về Kinh Đô? Cô đang đùa đấy ?"
Làm gì chuyện ai đó đang ở Quân khu Kinh Đô yên , chủ động chạy đến Quân khu Tây Ninh khắc nghiệt nhất? Có mà ngốc mới thế!
"Cô tin thì tùy!" Cố Tiểu Khê phẩy tay, bỏ luôn.
Trước đây, cô thật sự chẳng mấy quan tâm đến việc Lục Kiến Nghiệp và Lục Kiến Lâm thích ai, cưới ai. bây giờ đột nhiên cô cảm thấy, thể để tâm chứ? Lỡ vớ mấy em dâu kiểu Hà Lâm Tất Văn Nguyệt thì cô hao tâm tổn trí đến mức nào đây!
Còn cái cô Lữ Chi Nhàn , đúng là tai họa, nhất định thể để cô cơ hội gặp Lục Kiến Nghiệp.
Cả với Lục Kiến Lâm nữa, cô cảm thấy lẽ , với tư cách chị dâu, cũng nên "kiểm duyệt" giúp như ông bà nội từng dặn dò.
Cô về đến nhà, Lục Kiến Sâm cũng nhanh ch.óng .
"Hôm qua lúc tiễn Lục Kiến Nghiệp , đúng là gặp bác sĩ Lữ ở ngoài cửa. Sau sẽ bảo nó đừng đến Trường Quân đội Tây Ninh nữa." Lục Kiến Sâm khẽ thì thầm bên tai cô vợ nhỏ của .
Cố Tiểu Khê chớp mắt, : "Lục Kiến Nghiệp coi chuyện hôn nhân như trò đùa, em thấy tập trung sự nghiệp, lo lập công trạng vẫn hơn. Đàn ông mà, nhất thiết ly hôn xong là cưới ngay mới. Lắng vài năm càng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1196-co-gat-toi-day-a-2.html.]
Lục Kiến Sâm gật đầu nghiêm túc: ", vợ gì cũng đúng."
"Chiều nay em việc gì, em định dẫn mấy bé đến phố Cửu Tinh chơi, sáng mai mới về." Cố Tiểu Khê thêm.
"Được. Vậy tan học xong cũng qua luôn." Khi bận rộn, đương nhiên là vợ con ở thì theo đến đó.
Ăn cơm xong, đợi Lục Kiến Sâm rời , Cố Tiểu Khê mới dẫn lũ nhỏ đến phố Cửu Tinh.
...
Cùng lúc đó.
Tại phòng giáo vụ Trường Quân đội Tây Ninh, hai thầy giáo mới đang thủ tục báo danh.
Một họ Ninh tươi với chủ nhiệm Khang: "Lúc chúng đến bảo, hình như giáo viên mới thể xin phép tự xây nhà? Ba bệnh tim, sức khỏe , ở gần phòng y tế một chút, thể xin xây nhà bên cạnh nhà thầy Chương ?"
Chủ nhiệm Khang sững một chút: "Các ngay cả chuyện cũng tìm hiểu rõ thế ?"
Thầy Ninh bất đắc dĩ: "Ba bệnh tim, chịu kích động. Ông cũng khá khắt khe với hàng xóm. Nghe bên ký túc xá giáo viên còn ít phòng để chọn, mà bà cụ Dung ở đó khó sống chung quá. Thầy xem giúp ."
Chủ nhiệm Khang vốn định con trai bà cụ Dung là thầy Dung sắp điều nơi khác , nhưng nghĩ còn một tháng nữa mới chuyển , mà hôm nay cũng mấy giáo viên mới đến, nên ông đồng ý với đề nghị của thầy Ninh.
Chillllllll girl !
"Nếu các xây nhà thì cũng , cứ xây kiểu giống như nhà bác sĩ Cố và thầy Chương là , phía trường quân đội sẽ hỗ trợ một nửa chi phí."
"Cảm ơn chủ nhiệm Khang!" Thầy Ninh vội vàng cảm ơn.
Chủ nhiệm Khang gật đầu, sang hỏi thầy Khổng, cũng đang báo danh trong văn phòng: "Thầy Khổng xin phép xây nhà luôn ?"