Cố Tiểu Khê nhíu mày, ánh mắt dời sang Đinh Lan Di, phụ nữ lúc đang mang theo nỗi buồn vô tận.
"Chị thật sự nuôi đứa bé ?"
Đinh Lan Di khó chịu gật đầu: "Phải, chị thể một đứa trẻ nhỏ như bỏ rơi !"
"Chị của chị vốn định giữ đứa bé từ đúng ?" Cố Tiểu Khê hỏi thẳng.
Đinh Lan Di lắc đầu: "Không. Chỉ đến khi chị rể là phần t.ử phản động, chị mới chịu giữ đứa bé, đó là nỗi nhục. Nhà họ Tiêu cũng chung suy nghĩ."
đứa bé thì gì chứ? Nó chẳng qua chỉ là may mắn chọn đúng nơi đầu t.h.a.i mà thôi!
"Vậy chị định thế nào? Chị công việc ?"
Đinh Lan Di gật đầu: "Thật chị là thành viên của đoàn văn công. Dịp Quốc khánh bọn chị nhiệm vụ đến Quân khu Thanh Bắc biểu diễn động viên tinh thần. Chị xin nghỉ phép để đến sớm. Hiện tại, chị định đưa đứa bé về nhà nhờ bố chị chăm sóc giúp, đó mỗi tháng gửi tiền về."
Cô vẫn còn là một cô gái lập gia đình, công việc định. Dù lòng, cô cũng thể tự nuôi dưỡng một đứa bé sơ sinh.
Thấy cô vẫn còn tỉnh táo, Cố Tiểu Khê : "Nhà em còn một hộp sữa bột, để lát nữa em bảo trai lấy cho chị."
"Cảm ơn em! Để chị đưa tiền." Đinh Lan Di lập tức lấy mười tệ từ túi áo.
"Chờ lấy đồ xong , chị đưa cho em cũng ."
Nói xong, Cố Tiểu Khê sang trai : "Đi thôi, lấy đồ!"
"Được." Cố Đại Xuyên chào Đinh Lan Di một tiếng nhanh ch.óng rời .
Ra khỏi bệnh viện, Cố Đại Xuyên chút ngại ngùng em gái : "Anh... gặp cô thực sự chỉ là tình cờ thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-118-anh-ay-hung-du-vay-sao-2.html.]
Cố Tiểu Khê liếc mắt trai: "Hôm nay rảnh thế ? Không nhiệm vụ ?"
Lục Kiến Sâm còn chẳng thể về nhà, mà trai cô thời gian cùng một cô gái mua đồ?
Cố Đại Xuyên gãi đầu, hạ giọng : "Anh ngang qua thành phố Thanh Bắc, tối nay nhiệm vụ. Em rể bảo tiện thể mang ít đồ qua cho em. Ai ngờ tình cờ gặp cô . Đồ của em rể vẫn còn xe, để lái xe đến đưa em về."
Cố Tiểu Khê gật đầu, chờ bên đường.
Một lúc , Cố Đại Xuyên lái xe quân đội đến. Sau khi lên xe, Cố Tiểu Khê mở túi đồ Lục Kiến Sâm gửi đến, trong ngạc nhiên. Bên trong mà hai con thỏ trắng, một con gà rừng!
"Các nhiệm vụ mà còn thời gian săn b.ắ.n ?"
Cố Đại Xuyên : "Chỉ là tiện tay thôi, mất công sức gì cả. Em nghĩ xem, Lục Kiến Sâm là ai chứ? Là Lục Diêm Vương đấy!"
Nghe trai , Cố Tiểu Khê bỗng hỏi: "Anh, các trong quân khu đều gọi là Lục Diêm Vương thật ? Anh đáng sợ đến thế ?"
Cố Đại Xuyên chút do dự gật đầu: "Đương nhiên là đáng sợ ! Ở Quân khu Thanh Bắc, là lạnh lùng tàn nhẫn nhất, nhưng cũng là mạnh mẽ, giỏi giang nhất! Khi huấn luyện binh lính, nghiêm khắc đến mức ai dám hó hé, lúc nào cũng giữ nguyên vẻ mặt như Diêm Vương, khiến kính nể e sợ."
Cố Tiểu Khê: "..."
Chillllllll girl !
Mặt Diêm Vương ? Cô thấy chút nào! Cô chỉ thấy gương mặt Lục Kiến Sâm cực kỳ trai mà thôi!
Về đến ký túc xá, cô lấy một hộp sữa bột, đưa cho trai. Cố Đại Xuyên quanh một lượt, thấy chỗ ở của em gái tệ nên gì thêm.
Trước khi , nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Nhớ tự chăm sóc bản . Đợi lương, sẽ mua thêm sữa bột cho em."
Em gái , nhất định nuôi dưỡng thật !
Cố Tiểu Khê mím môi: "Anh, chút thích Đinh Lan Di ?"