Mà bác sĩ Viên đôi khi còn họp hành nọ, hoặc việc khác, như bổ sung t.h.u.ố.c chẳng hạn, nên cũng cần thường xuyên rời khỏi phòng y tế.
Vì trong lòng thoải mái, nên khi kiểm kê t.h.u.ố.c, động tác của Lữ Chi Nhàn chẳng nhẹ nhàng, thỉnh thoảng cầm lọ t.h.u.ố.c cũng phát tiếng "bốp bốp".
Quý Xuân Mai cau mày cô : "Nếu vỡ t.h.u.ố.c thì sẽ đền . Cô trực nhiều thì chứ? Phòng y tế cũng chỉ một là y tá, chẳng ngày nào cũng ở đây ?"
Lữ Chi Nhàn bĩu môi: "Thế giống ? Cô là y tá, tất nhiên ở đây mỗi ngày. là bác sĩ, phòng y tế ba bác sĩ cơ mà."
Câu cô tiếp, nhưng trong lòng thì nghĩ, ba bác sĩ thì chia đều ca trực mới đúng.
Cố Tiểu Khê trợ giảng là việc của cô , ai bắt cô vẻ giỏi giang mà trợ giảng?
Còn là trợ giảng chuyên ngành kỹ thuật cơ khí?
Nhìn là chỗ dựa cứng chống lưng, chỉ là cho cô một cái danh hão để tô điểm thêm thôi, cô thì gì mà dạy khác?
Cố Tiểu Khê chẳng thèm quan tâm Lữ Chi Nhàn vui , thực khi bác sĩ Viên đến, cô đại khái kiểm kê xong bộ t.h.u.ố.c trong phòng y tế, giờ chỉ tiện tay xem qua thôi, bộ tình hình trong phòng y tế cô đều nắm rõ cả .
Vì lúc bệnh nhân, nên cô còn tiện thể sắp xếp bộ t.h.u.ố.c men, phân loại và cất giữ ngăn nắp, thậm chí còn chỉnh sửa bố cục trong phòng y tế, mà nhờ ai giúp một tay.
Sau khi thấy Cố Tiểu Khê sắp xếp , phòng y tế trông vẻ rộng rãi và gọn gàng hơn, bác sĩ Viên cũng gì thêm.
Cả buổi sáng, chỉ một học viên mới nhập học đến xin t.h.u.ố.c tiêu chảy, ngoài việc gì khác.
Thế nên, đến trưa, Cố Tiểu Khê liền xem tiến độ xây nhà của .
Vì thuê nhiều nên tốc độ xây dựng cũng khá nhanh.
Đợi công nhân ăn trưa xong, Cố Tiểu Khê liền xem xét tình hình, bổ sung thêm ít vật liệu xây dựng, đó lấy robot công trình , để nó bắt đầu thi công ở khu đất phía nhà.
Chillllllll girl !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1152-co-lo-chuyen-bao-dong-a-2.html.]
Bản cô thì ăn qua loa một cái cơm nắm, uống một chai sữa, nhắn tin cho Văn Thiên Mộ hỏi tình hình hai bé, nhắn cho Lục Kiến Sâm một tin, đó cũng xắn tay áo bắt tay việc.
Robot công trình lo những việc nặng và mất sức, còn Cố Tiểu Khê thì lấy một đống tấm gỗ từ gian, bắt đầu đồ mộc.
Tiện thể, cô còn dọn dẹp bộ rác rưởi và đồ lặt vặt trong và ngoài nhà, để chiều công nhân việc thuận lợi hơn.
Nửa tiếng , Lục Kiến Sâm mang theo hai hộp cơm đến.
"Vợ ơi, đây ăn chút gì ."
Cố Tiểu Khê ngẩng đầu lên, : "Em ăn , ăn !"
Lục Kiến Sâm đành bó tay, chỉ lặng lẽ ăn một .
Cố Tiểu Khê bận rộn thêm một lát, gõ gõ đóng đóng một hồi, một chiếc giường em bé thể ngủ cho cả hai bé, còn bánh xe lăn, xong.
Chiếc giường cô khá đơn giản, trải lên một tấm đệm vặn, thêm một chiếc chăn nhỏ màu xanh quân đội, đặt thêm chiếc gối nhỏ và hai con thú nhồi bông, lập tức khiến chiếc giường trở nên ấm áp hẳn lên.
Lục Kiến Sâm hỏi: "Em định chiều nay đưa tụi nhỏ qua đây ?"
Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Không. Hôm nay phòng y tế phân ca trực, em trực ở phòng y tế sáng thứ hai, tư và sáu; thứ ba, năm và bảy là công việc trợ giảng; chủ nhật thì trực cả ngày. Hôm nay là thứ tư, buổi chiều em rảnh, định sẽ dựng tạm cái lều ở khu đất trống để ở tạm, khỏi từ nhà khách mỗi ngày."
Vật liệu xây dựng gần như mua đủ , ngoài thì bọn họ vẫn tiết kiệm.
Thuê nhà khách nửa tháng một tháng cũng là chuyện xa xỉ.
Lục Kiến Sâm gật đầu: "Vậy cũng , chiều nay chỉ một tiết học, lát nữa về sẽ giúp em ."