Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 1148: Không Muốn Sống Quá Gò Bó (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-31 13:43:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vâng, con sẽ thế." Cố Tiểu Khê gật đầu.

"Tiểu Khê, nếu chuyện gì, nhất định với nhà. Ở nhà con cứ yên tâm, chúng đều sẽ cả. Tết nhớ về nhé." Cố Diệc Lan cũng nhịn mà dặn dò thêm.

Cố Tiểu Khê gật đầu, đó cũng sang ôm lấy cô một cái.

Ông ngoại Giang tuy cũng phần luyến tiếc, nhưng ông hiểu rằng con cháu ai cũng con đường riêng, lớn như ông chỉ thể ủng hộ ở phía .

, ông chỉ dặn dò Lục Kiến Sâm mấy câu, bảo chăm sóc cho Tiểu Khê.

Lục Kiến Sâm nghiêm túc gật đầu, cam kết với ông ngoại Giang: "Ông yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc cho Tiểu Khê, sẽ để cô chịu khổ thiệt thòi gì . Ông và ở nhà cũng giữ gìn sức khỏe, tụi cháu thời gian sẽ về thăm."

Nếu vì Tây Ninh cách Hoài thành quá xa, về về dễ gây chú ý, thật và Tiểu Khê thể về nhà thường xuyên.

Cố Diệc Dân gì đặc biệt để dặn dò, chỉ lặng lẽ chuẩn cho con gái một đống đồ.

Cố Tiểu Khê cũng để nhà tiễn tận ga tàu, khi chất đồ lên xe xong, cô liền vẫy tay chào tạm biệt .

Nửa tiếng , xe chạy một đoạn hầm , Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm thu xe , đổi sang xe bay năng lượng, đưa các con thẳng đến Thân thành.

, họ đến Thân thành , ở một ngày, còn ghé trung tâm thương mại mua khá nhiều đồ. Mãi đến khuya, họ mới tiếp tục lên xe bay năng lượng đến Tây Ninh. ...

Tây Ninh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1148-khong-muon-song-qua-go-bo-2.html.]

Sau khi đến Tây Ninh, Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm nghỉ một đêm trong xe nhà và bé phiên bản gian của họ. Sáng hôm , hai mới đến Trường Quân đội Tây Ninh thủ tục báo danh.

Sau khi thủ tục tất, chủ nhiệm Khang của quân đội lấy một tờ danh sách cho họ xem.

"Về chỗ ở, ban đầu chúng định sắp xếp cho các bạn một phòng đơn loại lớn cạnh phòng y tế. vì hai bạn đến muộn, mấy ngày bên Quân khu Quảng Nam cũng điều đến một nữ bác sĩ, hôm đó cô trật chân, trực ban ở bộ phận hậu cần rõ tình hình nên trực tiếp để cô ở căn phòng đó luôn. Hiện tại cô vẫn đang ở đó. Bây giờ ký túc xá giáo viên của trường còn hai phòng trống, các bạn xem thích phòng nào."

Nói đến đây, chủ nhiệm Khang cũng lộ vẻ áy náy.

Vì hai phòng trống đó, một phòng chỉ hơn hai mươi mét vuông, vốn là kho cải tạo , với một gia đình bốn thì thật sự quá chật chội.

Phòng còn thì rộng hơn, sáu mươi mét vuông, nhưng tầng ba của tòa nhà tập thể mới xây. Với việc bế hai đứa trẻ lên xuống cầu thang, thì rõ ràng là tiện chút nào.

Tất nhiên, đó vẫn điểm bất tiện lớn nhất. Điều quan trọng hơn là đối diện phòng đó một bà cụ khó tính và sạch sẽ thái quá.

Chillllllll girl !

Chủ nhiệm Khang rõ Lục Kiến Sâm từng nổi bật ở Quân khu Thanh Bắc, cũng phận của Cố Tiểu Khê, nên chủ nhiệm Khang giấu diếm mà nhược điểm của hai căn phòng.

Quả thật, Cố Tiểu Khê cũng cảm thấy căn phòng hai mươi mấy mét vuông quá chật, phù hợp để ở.

Còn việc sống đối diện với một hàng xóm khó chiều, chắc chắn sẽ sinh ít chuyện phiền phức, điều đó cô cũng thích.

Trầm ngâm một lát, cô lên tiếng với chủ nhiệm Khang: "Lúc nãy đường đến báo danh, thấy từ xa bên cạnh khu phòng y tế một mảnh đất trống khá rộng. Chủ nhiệm Khang, nếu chúng tự bỏ tiền xây một căn nhà đó thì ? Diện tích sẽ chiếm nhiều, cũng cần bên trường cấp kinh phí. Sau khi chúng rời khỏi đây, ngôi nhà đó vẫn thể để cho phòng y tế sử dụng. Như ?"

thể chỉ ở đây trong vòng một năm, nhưng cô thật sự sống trong cảnh chật chội, bất tiện.

 

 

Loading...