Lục Kiến Sâm tuy miệng, nhưng thật lòng mà , hai đứa nhỏ nhà đúng là giống những đứa trẻ bình thường.
Anh liếc đồng hồ, đó chỉnh tư thế ngủ của con gái đang ôm gối , để bé sát cạnh Cố Tiểu Khê hơn đắp chăn cho cả hai.
Còn thằng con trai, thôi thì cứ để nó chiếm giường ngủ như !
Trước khi rời khỏi phòng, khuôn mặt ngọt ngào của cô công chúa nhỏ, kiềm cúi xuống hôn lên má con một cái, nhẹ nhàng đóng cửa rời .
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê tỉnh dậy lúc tám giờ rưỡi sáng.
Hai nhóc con thì dậy từ lâu, ngoan ngoãn bên giường đợi tỉnh, quấy.
Cố Tiểu Khê thấy hai con, liền ôm lấy hôn mỗi đứa một cái.
"Đói ?" Cô nhẹ nhàng chọc chọc má mềm mịn của con gái.
Cô cảm thấy đúng là sinh hai thiên thần nhỏ, chẳng chẳng la, ngoan đến lạ.
Bình thường trẻ con mà đói lúc tỉnh dậy thì thế nào cũng lóc một hồi. Lục Kiều Dương và Lục Tinh Thần thì chỉ mở to mắt , chờ cho ăn, mà hé răng kêu một tiếng.
Sau khi pha sữa cho hai bé xong, Cố Tiểu Khê mới rửa mặt.
Cô hề , con trai trong lúc đang b.ú sữa thì đột nhiên... bay lên, rơi xuống đất tè ướt cả !
Khi Cố Tiểu Khê , thấy con trai đang đất thì sững .
Cô xuống định bế con dậy, phát hiện bé tè dầm.
Không nghĩ nhiều, cô liếc qua con gái vẫn đang giường b.ú sữa, bế con trai phòng tắm lau rửa, quần áo sạch sẽ.
Đợi hai đứa nhỏ ăn no, cô dẫn chúng xuống lầu giao cho ông ngoại chăm, còn thì trong phòng khách ăn sáng.
"Tiểu Khê, hôm qua bà cụ nhà họ Bạch đến Hoài Thành đấy. Hôm qua ban ngày cháu nhà, họ ghé qua một chuyến. Họ dùng căn nhà ở Vân thành đổi lấy nhà của lão Lý đối diện nhà , giờ ở ngay gần đây. Cháu qua thăm họ một chuyến ?" Ông ngoại Giang hỏi.
"Vâng, lát nữa cháu qua." Cố Tiểu Khê gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1133-co-ai-do-muon-ham-hai-1.html.]
"Tiểu Khê, lát nữa cô cùng con." Cố Diệc Lan mua đồ với Văn Thiên Mộ về, còn đặt giỏ rau xuống lên tiếng luôn.
"Vâng." Cố Tiểu Khê nhanh ch.óng ăn sáng xong cùng cô qua bên đó.
Nhà họ Bạch chuyển đến Hoài Thành, tuy là đổi nhà, nhưng thực chất chẳng khác gì là mua hẳn.
Ngôi nhà mới cũng tương đương với nhà hiện tại của họ, cả một cái sân rộng.
Dù hôm qua mới chuyển tới, nhưng mấy ngày nay dọn dẹp và bày biện gần xong hết .
Khi cô và Cố Diệc Lan tới, bà cụ Bạch vui lắm.
"Bà còn đang định sang bên cháu, ai ngờ hai đứa đến !"
Cố Tiểu Khê đáp: "Vậy lát nữa cùng về bên nhà cháu nhé. Trưa nay ăn cơm ở nhà cháu."
Bà cụ Bạch cũng khách sáo, vui vẻ gật đầu: "Được, trưa thì sang nhà cháu. Tối đến thì nhà bà mời ăn cơm tân gia, coi như là khai nhà mới, lấy hên."
"Vâng ạ." Cố Tiểu Khê mỉm gật đầu.
Sau khi trò chuyện với bà cụ Bạch một lúc, Cố Tiểu Khê tìm Trang Linh.
Trang Linh mới phẫu thuật ở Hoài Thành, hôm qua xuất viện, giờ vẫn còn giường nghỉ ngơi.
Thấy Cố Tiểu Khê đến thăm, cô lập tức bật dậy.
"Cậu... đến !"
Cố Tiểu Khê hỏi: "Giờ cảm thấy thế nào? Vết thương lành hẳn ?"
Trang Linh lắc đầu: "Không . Thật khi mổ cho tớ, ngày hôm vết thương còn đau nữa . Giờ thì lành hẳn . Tớ vì mấy hôm nay thấy mệt, chẳng sức và cũng chả ăn uống gì."
Cố Tiểu Khê bắt mạch cho cô xong thì : "Cậu chỉ là cảm lạnh thôi. Lát nữa ăn cơm ở nhà tớ, tớ lấy t.h.u.ố.c cho, uống một viên là khỏi liền."