Sau khi sửa xong, cô còn sắp xếp bố cục mạch điện.
Vừa về ký túc xá bao lâu thì điện trở . Hơn nữa, ánh sáng còn sáng hơn nhiều.
Cố Tiểu Khê khá hài lòng. Điều khiến cô vui hơn nữa là cô kiếm thêm 2 điểm công đức.
Nửa tiếng , điện đột nhiên mất.
Cố Tiểu Khê lập tức dậy ngoài cửa, chẳng lẽ vấn đề với hệ thống điện cô sửa ?
Nhìn về phía bệnh viện quân đội xa xa, nơi đó cũng tối đen như mực.
Xem , cả thành phố Thanh Bắc đều mất điện!
Thôi , điện thì ngủ thôi!
Vừa mới xuống bao lâu, trời bỗng vang lên tiếng sấm rền vang.
Cố Tiểu Khê vô thức nghĩ đến Lục Kiến Sâm.
Trễ thế , còn ở bên ngoài ?
lúc cô đang xuất thần, cửa ký túc xá đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Cố Tiểu Khê giật nảy : "Ai đấy?"
Bên ngoài im lặng hai giây, đó một giọng trầm thấp, dễ vang lên: "Là !"
Cố Tiểu Khê đột nhiên thấy giọng của Lục Kiến Sâm, trong lòng chút tin nổi, nhưng cô vẫn vội vàng xuống giường mở cửa.
Nhìn thấy đàn ông ngoài cửa ướt đẫm, lòng cô bỗng chốc chua xót.
Là Lục Kiến Sâm!
"Sao đến muộn thế ?"
Cô tránh sang một bên để .
Lục Kiến Sâm cởi chiếc áo ngoài nhỏ nước tí tách, để ngoài cửa mới bước trong.
Thấy cô gái nhỏ mặc bộ đồ ngủ bằng vải bông, tóc xõa xuống, chắc là mới ngủ, liền nhanh ch.óng đóng cửa .
Trong phòng chỉ ánh sáng từ đèn pin, lập tức lấy một gói giấy báo bọc nhiều lớp từ trong túi, lấy cây nến bên trong châm lửa.
Cố Tiểu Khê nữa rơi trầm mặc.
Người đàn ông thật sự quá chu đáo!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-112-anh-phai-tan-mat-nhin-thay-moi-yen-tam-2.html.]
"Anh nhiệm vụ mới, ngang qua đây nên ghé xem em một chút." Lục Kiến Sâm lau khô tay, nhẹ nhàng xoa đầu cô gái nhỏ.
"Anh ăn cơm ?" Cố Tiểu Khê hỏi.
"Anh ăn đường ."
"Vậy tắm, bộ quần áo khác !" Cố Tiểu Khê chuẩn đun nước giúp .
mới xoay , tay Lục Kiến Sâm giữ .
"Anh sắp ngay , cần ."
Anh thực sự chỉ ngang qua đây thăm cô một lát!
Vì là ghé ngang, thể ở thành phố Thanh Bắc quá lâu.
cô gái nhỏ khỏe , nhất định tận mắt thấy mới yên tâm!
Cố Tiểu Khê nhíu mày, mà sắp ngay ?
"Dù ngay cũng quần áo." Cố Tiểu Khê vươn tay kéo kéo lớp áo ướt sũng .
"Cái cởi , em giặt cho ."
Nói , cô lấy từ trong một bọc đồ một mảnh vải bông màu xanh, nhanh tay may cho một chiếc áo lót sạch sẽ thể .
Giờ cô mới hối hận vì chuẩn thêm quần áo cho Lục Kiến Sâm từ .
Lục Kiến Sâm vốn định trò chuyện với cô gái nhỏ, nhưng thấy cô nghiêm túc chăm chú như , chẳng hề để ý đến , đành ngoan ngoãn lời quần áo.
Để tiết kiệm thời gian, Cố Tiểu Khê may cho một chiếc áo chui đầu cổ tròn.
Lục Kiến Sâm liếc cô gái nhỏ đang cúi đầu may quần áo cho , đáy mắt ánh lên ý .
Chillllllll girl !
Anh lấy một chiếc quần từ tủ quần áo của em trai , Lục Kiến Lâm, mặc xuống mép giường.
Hơi thở nam tính mạnh mẽ áp đến, Cố Tiểu Khê ngẩng đầu một cái.
Thấy chẳng mặc gì ở phần , mặt cô lập tức đỏ bừng.
Lục Kiến Sâm vươn tay kéo cô gái nhỏ bên cạnh lên đùi , buộc cô đối diện với .
"Vợ , gần ."