Nhà họ giàu như thế, mà vẫn keo kiệt với ba cô từng đồng từng cắc. Mỗi tháng, ngay khi ba lãnh lương, họ liền đến đòi ngay mười lăm tệ tiền phụng dưỡng.
Nếu hôm đó ba về muộn một chút, họ sẽ mắng cả tràng nào là bất hiếu, nào là lòng đen tối, nuôi dưỡng già.
Cất tiền chỗ an , Cố Tiểu Khê ôm từ phòng trưng bày sản phẩm mới một chiếc chăn bông mới tinh và một tấm vải hoa đỏ cổ điển.
Tấm vải vốn là lớp vỏ bọc ngoài của chiếc chăn cũ, nhưng khi đổi cũ lấy mới, nó trở thành một mảnh vải mới tinh.
Nghĩ ngợi một chút, cô phía sân nhà, lấy tấm chiếu rách phủ l.ồ.ng gà vứt kho đồ cũ, đó đổi lấy một tấm chiếu mới, mang tất cả đến nhà ông bà nội.
Vừa thấy con gái ôm đống đồ đến, Giang Tú Thanh khỏi sững sờ.
Con bé hôm nay thế ?
Trái , bà cụ Cố thì mừng rỡ, nhanh ch.óng tiến lên nhận đồ: "Tiểu Khê , vẫn là cháu hiếu thảo nhất!"
Cố Tiểu Khê : "Đây là chăn bông mới mua hôm qua, bông bên trong cũng mới, mềm mại lắm. Cả lớp vỏ chăn lẫn chiếu cũng đều là hàng mới, tổng cộng năm mươi tệ. Bà nội, bà ?"
Bà cụ Cố vốn định giở trò, nhưng kịp gì thì Cố Tiểu Khê tiếp lời: "Hiện tại bông bên ngoài đều lên giá sáu, bảy hào một cân, mà chắc mua . Chiếc chăn nặng tám cân, chất lượng tuyệt vời. Cháu còn nhờ quen giúp đỡ, thậm chí dùng cả phiếu mua bông và phiếu vải nữa đấy."
"Nếu bà cần thì thôi, để cháu giữ . Còn nếu , ba cháu sẽ đưa bà năm mươi tệ, bà tự mua."
Bà cụ Cố lập tức lưỡng lự. Đồ thì là đồ , nhưng tiền bà cụ cũng .
Cố Diệc Lan đưa tay sờ thử chiếc chăn, cảm thán: "Nếu là cô, chắc chắn cô sẽ chọn đồ. Năm mươi tệ thể mua những thứ , còn cả một mảnh vải. Tiểu Khê đúng là hiếu thảo!"
Cố Tiểu Muội bĩu môi: "Hiếu thảo gì chứ? Nếu thật sự hiếu thảo thì còn tính toán tiền bạc gì?"
Giang Tú Thanh thấy cô em chồng cứ kiểu châm chọc thì nhịn mà phản pháo: "Thế cô hiếu thảo ? Cô là con gái mà còn định khất năm mươi tệ đến cuối năm nữa cơ mà! Đến lúc đó, để ba đất, đắp khí mà ngủ chắc?"
Cố Tiểu Khê phì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-11-con-gai-cua-me-lon-roi-1.html.]
Mẹ cô thật sắc bén! Tuyệt lắm!
Cố Tiểu Muội đến mức mặt đỏ bừng, tức giận đáp: " xuất giá , chuyện chăm sóc ba tất nhiên là trách nhiệm của các . Nói trắng , con gái lấy chồng như bát nước hắt , thể về thăm là tròn hiếu nghĩa !"
Cố Tiểu Khê lập tức vỗ tay khen ngợi: "Cô nhỏ thật hiếu thảo! Cô cả, cô ? Cô học tập cô nhỏ đấy!"
Cố Diệc Lan ngẩn , xoa đầu cô cháu gái: "Con đúng! Là cô cả hẹp hòi !"
Bà cụ Cố tức giận đến mức chọc tay trán con gái út: "Cô cái gì mà vô lương tâm thế hả? nuôi mấy khôn lớn, giờ mặc kệ ? Có giỏi thì đừng về nhà đẻ nữa !"
Cố Tiểu Muội chọc đến đau, vội lùi xa: "Con chỉ đùa thôi mà."
Ông cụ Cố thở dài đầy mệt mỏi: "Thôi, cứ lấy những thứ Tiểu Khê mang đến coi như năm mươi tệ ."
"Vâng ạ, ông nội!" Cố Tiểu Khê lập tức đáp lời, đó đưa xấp báo cho ba .
"Ba, ba với bác cả dán tường ! Bức tường cháy chỗ chỉ cần dán báo là thể ở ."
"Được." Cố Diệc Dân gật đầu, lập tức nấu hồ dán.
Chillllllll girl !
"Mẹ, với cô cả giúp ông bà khâu chăn nhé!" Cố Tiểu Khê tìm việc cho .
Giang Tú Thanh gật đầu: "Được thôi. chỉ lớp vỏ chăn, vẫn cần một tấm vải nữa lớp lót bên trong."
"Mẹ qua phòng chú ba tìm ! Chú đốt nhà bỏ trốn, mất tăm mất tích, chẳng lẽ ngay cả một mảnh vải cũng để cho ông bà ?" Cố Tiểu Khê thản nhiên .
Lưu Xuân Hoa , lập tức : "Để bác tìm!"
Chưa đầy năm phút , Lưu Xuân Hoa ôm về mấy tấm vải lớn.