Cố Tiểu Khê đến đây, ánh mắt lập tức lạnh xuống: "Bà còn đến Thân thành trộm xác của bà nội nữa ?"
Theo lời Lục Kiến Sâm kể , vụ cháy năm đó, bốn t.h.i t.h.ể ai nhận hỏa táng thông qua kênh chính phủ, chôn ở một bãi đất hoang.
Do thời gian lâu, bia mộ, nên ai chính xác tro cốt chôn ở .
Vậy mà bây giờ, bà cụ Tạ bảo bà xác của Hứa Dục Thu chôn ở ?
Bà cụ Tạ run rẩy cả , ánh mắt Cố Tiểu Khê như đang đối mặt với ác quỷ.
câu hỏi của Cố Tiểu Khê, bà vẫn run run trả lời: "Không... trộm xác, là... là Cố Trạch Sinh, là Trạch Sinh mang xác , chôn ở núi Lệ Cảnh, Kinh Đô. Chỉ cần cô đến đó là thấy thôi. thật sự ép mà. Cái c.h.ế.t của Hứa Dục Thu là do một tay Cố Trạch Sinh gây , thật sự liên quan đến ... thật sự liên quan đến ."
Cố Tiểu Khê lạnh lùng liếc bà một cái: "Bây giờ bà vẻ vô tội lắm nhỉ? Là vì ông cụ Tạ mất tích nên bà nghĩ ai chứng, ? Bà định thừa nhận chuyện năm đó đưa t.h.u.ố.c độc cho Tạ Châu, sảy thai, để đời ?"
Sắc mặt bà cụ Tạ lập tức đổi, hoảng hốt lắc đầu: "Không... ! Việc cô đời liên quan gì đến cả. Không, cũng đúng... là mong cô đời nhất mà."
Thấy sắc mặt Cố Tiểu Khê vẫn lạnh như băng, bà cố gắng chống dậy, vội vàng giải thích thêm.
"Thật mà, dối. thật sự là mong cô bình an đời nhất. còn mong cô chính là mà Diêm Thiên Toán đang tìm nữa . Chỉ cần cô bình an, chỉ cần cô sinh , thì bọn họ sẽ nhắm con gái nữa. thật sự lừa cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1091-co-doan-dung-roi-1.html.]
Cố Tiểu Khê nheo mắt : "Bà tin bà? Vậy thì kể cho chuyện khi Tạ Kính cứu Cố Trạch Sinh . Kể từ lúc đó trở về . Còn về ông nội Cố Bình Sinh, mà gọi là ông suốt hai mươi năm trời, ông mất cách đây mấy hôm. Trước khi mất kể hết chuyện cho . Nếu những gì bà khác quá xa với lời ông , thì sẽ nghi ngờ độ chân thực trong lời bà."
Bà cụ Tạ lúc đầu bất ngờ cái c.h.ế.t của ông cụ Cố, nhưng ngay đó nhịn mà bật .
Chillllllll girl !
"Quả nhiên là c.h.ế.t ? C.h.ế.t cũng lắm!"
Cố Tiểu Khê cau mày: "Bà cũng nối gót ông ?"
Thân thể bà cụ Tạ khẽ run lên, đó cúi đầu khẽ: "Chẳng lẽ chỉ vì ông c.h.ế.t mà cô tin hết lời ông là sự thật ? Trước khi c.h.ế.t, ông kể với cô những gì?"
Cố Tiểu Khê trả lời bà mà : "Bà chỉ cần sự thật mà là . sẽ tự so sánh xem ai đúng ai sai. Bắt đầu từ lúc bà đầu gặp Cố Trạch Sinh !"
Cô cố ý đưa điểm khởi đầu, tránh để bà đ.á.n.h trống lảng.
Nghe , bà cụ Tạ bất giác rơi hồi ức.
Phải một lúc lâu , bà mới từ tốn kể: "Cố Trạch Sinh là do Tạ Kính cứu trong một nhiệm vụ chống cướp, lúc đó từ sông vớt lên. Có lẽ đầu ông khúc gỗ trôi va nên nhớ nhà ở nữa, Tạ Kính mới đưa ông về tạm ở nhà ... Lần đầu tiên gặp Cố Trạch Sinh là khi Tạ Kính bảo ông đem than tổ ong đến cho nhà ."
"Tạ Kính là lính, thường xuyên ở nhà, dịu dàng quan tâm, tình cảm vợ chồng vốn . Cố Trạch Sinh vẻ ngoài dễ , chăm chỉ, đối xử với dịu dàng săn sóc... Vì gặp thường xuyên nên hai bên nảy sinh tình cảm, đến với ."