Tất nhiên, việc cháu gái bà cụ là Trang Linh còn đang ở bệnh viện Thân thành cũng là một lý do.
Bà cụ già , chỉ mong thấy con cháu đông đủ, bình an vô sự là mãn nguyện .
Cố Tiểu Khê tuy bất ngờ quyết định của bà cụ Bạch nhưng trong lòng cảm thấy vui.
Bà nội ruột của cô còn, nhưng cảm giác mà bà cụ Bạch mang khiến cô như ở bên chính bà nội của .
Chờ đến khi chú hai Trang tới, Cố Tiểu Khê bắt mạch cho chú .
Chỉ một lúc , cô khẽ nhíu mày, thể chú hai Trang thực khỏe mạnh, nhưng trong não chú một sinh vật sống.
Ban đầu cô nghi ngờ đó là côn trùng thứ gì đó tương tự, nhưng phát hiện .
Bạch Mộc Du thấy sắc mặt của Tiểu Khê chút lạ, vội vàng hỏi: "Chú hai cháu vấn đề gì ? Khê Khê, cháu cứ , chịu mà."
Cố Tiểu Khê im lặng một lúc mới : "Trong đầu chú hai một thứ gì đó, nhưng khối u, cũng sâu bọ. Cháu nhất thời cũng xác định nó là gì, lẽ cần đến bệnh viện kiểm tra kỹ lưỡng thì mới rõ ."
Bạch Mộc Du thở dài: "Ở bệnh viện cũng kiểm tra đủ kiểu , vẫn chữa . Thôi, chỉ cần nó lấy mạng nó là , cũng còn hy vọng gì nhiều nữa."
Cố Tiểu Khê : "Cháu cách chữa khỏi cho chú hai. Bà chuẩn , mấy hôm nữa chúng đến Hoài thành. Cháu định mượn một thiết ở đó để kiểm tra kỹ hơn, xem trong đầu chú rốt cuộc là thứ gì."
"Được! Nếu cần chúng phối hợp chuyện gì, cháu nhất định với . Nhà họ Hứa bây giờ bề ngoài trông còn vẻ huy hoàng như xưa, nhưng những thứ mà tổ tiên để vẫn ít ." Bạch Mộc Du một cách ẩn ý.
Chillllllll girl !
"Vâng, cháu sẽ ạ."
Dù bây giờ Cố Tiểu Khê thể chữa dứt điểm cho chú hai Trang, nhưng cô vẫn tiến hành châm cứu một để ngăn thứ trong đầu chú tiếp tục phát triển, ảnh hưởng đến trí nhớ và tư duy.
Buổi trưa ăn cơm xong, Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm cùng nhà trở Hoài thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1080-dang-bi-trung-phat-2.html.]
về đến nhà, cô một tin khiến kinh ngạc.
Ông cụ Cố c.h.ế.t !
Cố Tiểu Khê hiểu nổi: "Sao c.h.ế.t đột ngột như ?"
Ngọc Thành Song gãi đầu, vẻ mặt đầy bất lực: "Hôm đó Cố Vệ Quốc và Cố Đông Bảo cùng đến đồn công an gặp ông cụ Cố, nhưng Cố Đông Bảo đến tận cổng thì đột nhiên đầu bỏ . Hôm nay mới gọi chú tới đồn công an để gặp ông cụ. khi gặp xong, ông cụ Cố đột nhiên ngất xỉu, bất ngờ. Phía công an lập tức đưa ông cấp cứu và cũng cứu tỉnh . chỉ nửa tiếng khi các em về tới, lão già đó sặc nước c.h.ế.t."
Ban đầu Cố Tiểu Khê chẳng mấy quan tâm việc ông cụ Cố sống c.h.ế.t , nhưng đến đây, cô sững .
"Bị sặc nước mà c.h.ế.t?"
Ngọc Thành Song gật đầu: "Ừ. Y tá tận mắt thấy ông sặc nước, cấp cứu cũng cứu nổi."
Cố Tiểu Khê khẽ cau mày, trong lòng cảm giác trực giác, cái c.h.ế.t của ông cụ Cố hề bình thường.
"Để qua đó xem ." Lục Kiến Sâm quyết định tự đến đồn công an một chuyến.
Cố Tiểu Khê nhẹ gật đầu: "Vậy về sớm một chút nhé."
"Ừ." Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng xoa đầu cô vợ nhỏ, khỏi nhà.
Còn Cố Tiểu Khê và Ngọc Thành Song thì ghế sofa trò chuyện.
"Ông cụ Cố gì với Cố Vệ Quốc ?"
Ngọc Thành Song lắc đầu: "Không gì với Cố Vệ Quốc cả. Ông cụ chỉ hỏi một câu, tại tố cáo ông . Cố Vệ Quốc đáp một câu: Ông đáng tội. Sau đó hai im lặng vài phút. Từ lúc bắt đầu gặp đến lúc kết thúc, tới sáu phút."
Cố Tiểu Khê kinh ngạc: "Gọi bác tới, mà chỉ hỏi một câu? Thế còn khi gặp Cố Đông Bảo thì ? Cũng chỉ hỏi đúng câu đó ?"