Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 108: Có Cần Tôi Đưa Chị Về Nhà Không? (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:23:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu im lặng một lúc mới : "Bác sĩ sẽ ưu tiên bệnh nhân nặng , bệnh nhân nhẹ . Vừa cô cũng thấy đấy, bây giờ ai giúp ."

Cố Tiểu Khê đứa trẻ hiểu chuyện và lý trí như , trong lòng chút đành, nhẹ giọng : "Lại đây, giúp xử lý vết thương."

Thiếu niên rõ ràng ngạc nhiên: "Chị cũng là bác sĩ ?"

"Vừa đúng . những vết thương ngoài da bình thường thì thể xử lý ."

Vừa , cô bước đến chỗ một y tá, thì thầm mấy câu với chị .

Y tá cô một cái, đó gật đầu: "Hai trong ."

Cố Tiểu Khê đưa thiếu niên phòng xử lý vết thương, kiểm tra tay .

Điều khiến cô ngạc nhiên là vết thương tay là vết d.a.o cắt, chính xác hơn là d.a.o găm cứa .

hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ giúp xử lý vết thương, khâu . Phạm vi khâu cũng khá lớn, tổng cộng ít nhất đến hai mươi centimet.

Thiếu niên đường khâu tay mà chút kinh ngạc, vết khâu trông quá!

Sau khi lau sạch m.á.u, nếu kỹ, gần như thể nhận khâu nhiều như .

"Xong ! Trước khi tay lành đừng để dính nước, bình thường cũng cẩn thận một chút. Gặp nguy hiểm thì nhớ tìm công an." Cố Tiểu Khê thuận miệng dặn dò.

Thiếu niên buồn bực đáp một tiếng: "Biết ."

Thấy còn chuyện gì nữa, Cố Tiểu Khê chào y tá rời .

mới vài bước, cô một đàn ông chặn .

"Bác sĩ, cô thể xem bệnh giúp con gái khi tan ca ?"

Cố Tiểu Khê sững một chút, bé gái trong vòng tay đàn ông.

Đứa trẻ năm, sáu tuổi, sắc mặt nhợt nhạt, cứ ôm bụng rên đau.

ngượng ngùng : "Xin nhé, bác sĩ, chỉ giỏi khâu vết thương thôi. Con bé ?"

Người đàn ông ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời: "Tối nay con bé cứ kêu đau bụng mãi."

"Có ăn gì lạ ?"

"Cả nhà đều ăn giống , chỉ con bé tự nhiên kêu đau bụng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-108-co-can-toi-dua-chi-ve-nha-khong-2.html.]

"Con vệ sinh ?"

Cố Tiểu Khê bé gái, giọng dịu dàng.

Vừa , cô nhẹ nhàng xoa bụng cho con bé.

Hồi nhỏ, cô cũng từng đau bụng, lúc đó và bà ngoại cũng xoa bụng cho cô như .

Nhiều khi chỉ cần vệ sinh là hết đau.

Bé gái yên lặng một lúc, đó sang với ba: "Ba ơi, con vệ sinh."

Người đàn ông lập tức bế con bé .

Chillllllll girl !

Cố Tiểu Khê nghĩ một lát, cũng rời ngay mà đợi.

Một lúc , khi hai cha con trở , sắc mặt đứa bé khá hơn nhiều. Cố Tiểu Khê vẫn đề nghị: "Anh nên ở bệnh viện quan sát thêm một lúc hãy về, nếu con bé thấy khỏe thì tìm bác sĩ."

"Cảm ơn cô nhé!" Người đàn ông vội vàng lời cảm ơn.

"Không . Đôi khi trẻ con nhiễm lạnh cũng dễ đau bụng, hoặc thể do co thắt ruột. Dạo trời lạnh, nhớ giữ ấm cho con bé."

Cố Tiểu Khê cảm thấy đứa nhỏ mặc phong phanh, chỉ một chiếc áo mỏng.

Người đàn ông gật đầu liên tục, vội vàng cởi áo khoác của quấn cho con gái.

Cố Tiểu Khê khẽ mỉm , rời .

Trùng hợp , ngay khi khỏi bệnh viện, cô gặp thiếu niên mới cô khâu vết thương.

Cậu đang đẩy chiếc xe đạp, chậm rãi về phía . Thấy Cố Tiểu Khê, còn chủ động chào hỏi: "Chị sắp về nhà hả? Có cần đưa về ?"

Cố Tiểu Khê mỉm lắc đầu: "Không cần , ở gần đây thôi, vài bước là tới . Trễ , mau về , kẻo nhà lo lắng!"

"Được! Tạm biệt chị!"

Nói xong, thiếu niên nhảy lên xe đạp, nhanh ch.óng rời .

Cố Tiểu Khê rẽ trái, trở về ký túc xá.

Ngày mai cô bưu điện gửi đồ, còn định trồng cây nữa. Nghĩ , cô nấu nước tắm rửa ngủ sớm.

 

 

Loading...