Trong mơ, cô kẹt ở một nơi đầy rác rưởi bay khắp trời, mãi thoát , còn vô loại rác nhiều màu sắc từ trời rơi xuống.
Có một khoảnh khắc, Cố Tiểu Khê cảm thấy đống rác như chôn sống cô.
Tỉnh dậy thì trời sáng hẳn, Cố Tiểu Khê vỗ n.g.ự.c, mặt đầy vẻ hoảng hốt.
Giấc mơ chôn trong rác thật sự quá đáng sợ, đến giờ cô vẫn còn cảm giác ngột ngạt .
Tuy nhiên, khi Lục Kiến Sâm từ ngoài bước , cảm giác khó chịu khi tỉnh mộng dường như cũng tan biến.
Cô nghĩ, vì đang m.a.n.g t.h.a.i sinh con nên bộ nhiệm vụ vận chuyển rác đều hủy, kỳ nghỉ kéo dài ba năm, bây giờ còn hơn hai năm nữa cơ mà!
"Ác mộng ? Sao mặt mũi trắng bệch thế ?" Lục Kiến Sâm đưa tay sờ trán cô, đó ôm cô lòng.
"Ừm, mơ thấy giấc mơ lắm. Mấy đứa nhỏ dậy ?"
Cố Tiểu Khê rời khỏi vòng tay , chuẩn rửa mặt qua xem hai đứa nhỏ thế nào.
"Ông ngoại và cho tụi nhỏ uống sữa bột . Chuyện trực thăng cũng chuẩn xong cả. Ăn sáng xong sẽ đón ông Trang và , em với ông ngoại cứ đến thẳng kho lương thực cũ nhé, trực thăng đậu ở đó."
"Được."
Cố Tiểu Khê nhanh ch.óng chỉnh trang xuống lầu.
Sau khi ăn sáng xong, chia hành động, Lục Kiến Sâm đến bệnh viện, còn Cố Tiểu Khê thì đưa nhà xuất phát, Ngọc Thành Song ở Hoài thành, đến nhà họ Cố đưa Cố Vệ Quốc và Cố Đông Bảo gặp ông cụ Cố ở đồn công an. ...
Vân thành.
Cố Tiểu Khê bước xuống từ trực thăng, đặt chân lên đất Vân thành thì đột nhiên mắt cô lóe lên một tia sáng vàng.
Ánh sáng ch.ói mắt xuất hiện quá bất ngờ khiến cô lóa, suýt nữa thì vấp một hòn đá chân.
May mà Lục Kiến Sâm phản ứng nhanh, kịp thời kéo cô .
Cố Tiểu Khê vững dụi dụi mắt, lúc một dòng chữ lớn màu vàng liền điên cuồng lóe lên mắt cô:
[Kỹ năng: Thuật Phục Hồi Linh Thực Hệ Mộc Cấp Một (cần tiêu hao 500 điểm công đức). ]
Cố Tiểu Khê dòng chữ mà giật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1072-co-phai-lai-phat-benh-roi-khong-2.html.]
Thuật Phục Hồi Linh Thực Hệ Mộc? Chỉ tên thôi thấy ngầu đó!
ngay khi cô định chi trả công đức để học kỹ năng thì hệ thống đột ngột nhắc nhở, cô hiện chỉ 349 điểm công đức, còn thiếu kha khá mới đủ 500.
Cô liếc xung quanh, ừm, trống trải, rác, cũng chẳng chỗ nào thể kiếm công đức tạm thời.
"Tiểu Khê, con đang gì ?" Giang Tú Thanh bế Tiểu Tinh tới, thấy con gái suýt ngã, đó ngơ ngẩn quanh, chẳng đang nghĩ gì.
"Không gì . Mẹ, để con bế cho!" Cố Tiểu Khê đưa tay nhận lấy con trai.
Chillllllll girl !
"Thế thì đường cẩn thận , đừng mà ngã nữa." Giang Tú Thanh lo lắng dặn dò.
Lúc Lục Kiến Sâm cũng bế con gái tới: "Mẹ, , con sẽ để mắt trông chừng Tiểu Khê."
Cố Tiểu Khê khẽ ho khan một tiếng đầy mất tự nhiên: "Em ngã ."
Chỉ là nãy ánh sáng vàng ch.ói mắt thôi, chứ mất hồn !
"Chúng đợi ở đây một lát, sẽ xe tới đón ngay thôi." Ông Trang tới, ngại ngùng giải thích.
Thật tối hôm qua ông Trang sắp xếp đến đón , lẽ do trực thăng đến sớm, bên kịp điều chỉnh giờ giấc.
Cố Tiểu Khê định , thì phía liền xuất hiện một chiếc máy cày rề rề chạy tới.
Khi thấy nó sắp tới gần, ngờ chiếc máy cày dừng , tắt máy ngay tại chỗ.
Sau đó, cô thấy tài xế máy cày nhảy xuống xe, hưng phấn vẫy tay với ông Trang.
"Anh hai, em tới đón đây..."
Vừa dứt lời, tài xế đột nhiên nhảy lên xe, "tút tút tút tút" đầu drift một cú luôn.
Mặt ông Trang đen thui, còn Trang Khánh thì tròn mắt ngơ ngác.
"Ba, chú hai phát bệnh hả?"