"Em hôm nay ăn uống đàng hoàng chứ?" Lục Kiến Sâm hỏi.
Nghe giọng cô, vẻ tình trạng tệ, nhưng sắc mặt cô thế nào, cảm thấy khó chịu .
Cố Tiểu Khê ngoan ngoãn đáp: "Em ăn . Hôm nay em tự nấu mà nhà ăn quốc doanh ăn đấy. Còn ngon hơn những gì ăn nhiều!"
Lục Kiến Sâm bật : "Lần ăn sớm một chút, về sớm, bên ngoài an ."
Cố Tiểu Khê chớp mắt. Anh cô về muộn ?
cô thông minh hỏi nhiều, mà nhanh ch.óng đổi chủ đề: "Nhà máy dệt Thanh Bắc ngập nước, bông vải siêu rẻ. Em mua nhiều bông và vải, gửi về nhà ba mươi cân. Nhà cần gửi ? Cho em địa chỉ ."
Lục Kiến Sâm im lặng hai giây hỏi: "Thế em còn bao nhiêu? Có đủ dùng ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Còn ba bốn trăm cân lận!"
Lục Kiến Sâm ngạc nhiên: "Nhiều ?"
" thế! Chỗ bông đó ngâm nước nên giá rẻ, em liền mua nhiều một chút. Thực họ , chỉ phần đáy và phần ướt thôi. Em thuê sấy khô , cũng khác gì hàng mới."
Lục Kiến Sâm chợt hiểu . Thì cô nhóc về trễ là vì chuyện bông vải.
Suy nghĩ một lát, trầm giọng dặn dò: "Ngày mai để Lục Kiến Lâm cùng em gửi hàng, gửi ba mươi cân cho ông bà nội, ba mươi cân cho ba ."
"Được. Vậy em gửi thêm ba mươi cân cho nhà hai nữa nhé? Rồi để ba mươi cân cho Lục Kiến Lâm, dù cũng góp tiền với chúng ."
"Được, em cứ quyết định !"
Lục Kiến Sâm cứ thế trò chuyện với cô nhóc hơn mười phút, đến lúc sắp gác máy mà vẫn chút lưu luyến.
"Tiểu Khê, chắc ba bốn ngày nữa mới đến đón em !"
"Dạ, , em chờ ! Anh nhớ giữ an ."
Chillllllll girl !
Đang định cúp máy, cô chợt nhớ một chuyện liền vội thêm: " , hôm qua em gặp Viện trưởng Trần. Ông bảo em mỗi tuần hai và thứ bảy đến Bệnh viện Quân đội học tập, em đồng ý ."
"Ừ, nhưng đừng để bản quá mệt! Có việc gì thì bảo Kiến Lâm giúp, đừng khách sáo với nó."
"Vâng, em . Anh việc , em cúp máy đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-107-co-can-toi-dua-chi-ve-nha-khong-1.html.]
"Ừ!"
Sau khi cúp máy, Lục Kiến Sâm ngước bầu trời đêm xa xăm, hít sâu một .
Muốn nhanh ch.óng thành nhiệm vụ thì ngày mai sắp xếp việc hiệu quả hơn!
Bên phía bệnh viện, Cố Tiểu Khê cúp máy xong liền rời .
Cô còn nhiều chuyện .
Trước khi , cô định qua chào hỏi Lục Kiến Lâm một tiếng.
kịp đến phòng trực của bác sĩ, cô thấy phía một đám đông đang tụ tập.
Đang thắc mắc chuyện gì, cô liền thấy tiếng gào t.h.ả.m thiết: "Sao các cứu cô ? Tại cứu cô ... Cô còn m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ của mà... Cầu xin các , cứu vợ với..."
Tim Cố Tiểu Khê như trầm xuống, bỗng nhiên dám tiến lên nữa.
lúc , cô thấy giọng Lục Kiến Lâm: "Thai phụ mới ngừng thở, chúng sẽ cố gắng hết sức cứu đứa bé trong bụng."
Cố Tiểu Khê hít sâu một , tiến lên phía .
Rồi cô thấy Lục Kiến Lâm cùng các bác sĩ, y tá đang vội vã đẩy bệnh nhân phòng phẫu thuật.
Vì kết quả thế nào nên gia đình bệnh nhân vẫn vô cùng lo lắng, qua yên.
Một đàn ông suy sụp còn liên tục đ.ấ.m tường, trông vô cùng mất kiểm soát, khiến xung quanh sợ hãi mà giữ cách.
Cố Tiểu Khê vốn định rời , nhưng khi , cô chợt thấy một thiếu niên trong góc, ánh mắt lạnh lùng.
Cậu cúi đầu, tay trái giữ c.h.ặ.t cánh tay , m.á.u vẫn ngừng rỉ .
Cố Tiểu Khê sững sờ một chút. Khi trong lòng còn đang thắc mắc, chân cô tự động bước về phía .
"Cậu thương , trong tìm bác sĩ?"
Thiếu niên ngước mắt lên, trong mắt lóe lên tia khác thường.