Cố Tiểu Khê bình tĩnh : "Các tự quyết . Biết còn thể hợp tác tiếp. Phiếu cũng , kén chọn."
"Vậy 20 tệ, thêm năm phiếu đường, ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Được."
Nhiều phiếu đường như , chẳng lẽ họ trong nhà máy đường?
Giao dịch tất, hai vội vã đạp xe mất.
Từ xa, Cố Tiểu Khê vẫn thấy họ phấn khởi trò chuyện: "Anh, hôm nay đúng là quá may mắn! Chị dâu chắc hẳn mua ít vải bông với vải may quần áo, đúng ?"
"Haha, đúng ! Chị dâu em sắp sinh , quần áo cho con cũng chuẩn . Hôm nay mua quá thuận lợi, nhiều vải thế , lát nữa thể đổi thêm ít loại hoa văn tươi sáng để may đồ cho chị dâu em nữa..."
Nghe , Cố Tiểu Khê cũng bật .
Cô cất những thứ mua kho đồ cũ, hài lòng lương thực mới xuất hiện trong khu trưng bày, đó nhanh ch.óng lên đường đến nhà ga.
Lên tàu, cô nghỉ ngơi một lúc đến toa ăn để dùng bữa. Sau đó, cô len lỏi qua những toa tàu dài dằng dặc, tìm kiếm những thùng rác thể tận dụng.
Lần uổng công, cô lặng lẽ thu hoạch năm điểm công đức và năm cuộn giấy vệ sinh.
Tuy nhiên, khi về đến Thanh Bắc, ký túc xá, trời là bảy giờ hai mươi tối.
Lục Kiến Lâm lúc đợi trong phòng từ lâu.
Thấy cô về, thở phào nhẹ nhõm: "Chị dâu, cuối cùng chị cũng về ."
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê áy náy : "Xin nhé, về trễ quá. Em ăn cơm ?"
Lục Kiến Lâm gật đầu: "Ăn . Trưa nay cả gọi điện đến bệnh viện, tám giờ tối sẽ gọi cho chị."
"Á? Ồ!" Cố Tiểu Khê chút bất ngờ.
Chẳng mấy chốc sắp tám giờ !
"Chị dâu, chị ăn tối ?" Lục Kiến Lâm hỏi.
Thực , cô chỉ ăn trưa tàu, nhưng vì lát nữa nhận điện thoại, mà Lục Kiến Lâm cũng ăn , cô đành : "Ăn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-106-cung-chieu-dung-tat-ca-nhung-gi-co-the-2.html.]
"Vậy chị dâu theo em đến bệnh viện !"
Lục Kiến Lâm cho cô , thực cả ban đầu hẹn chị dâu nhận điện thoại lúc sáu giờ tối. chờ mãi thấy chị về, cả liền đổi sang tám giờ.
Nếu tám giờ mà vẫn gọi , khi cả nổi giận đến mức đích đến tìm chị dâu !
"Đi thôi!" Cố Tiểu Khê đặt túi vải xuống, khóa cửa theo Lục Kiến Lâm đến bệnh viện.
Tới nơi, cô trong văn phòng đặt điện thoại, còn Lục Kiến Lâm thì việc.
Vì đến tám giờ, cũng chán, cô lấy từ khu trưng bày một miếng bánh đậu xanh ăn.
Ăn hết một miếng, cô nhấm nháp mấy hạt hạt dẻ rang đường còn sót đó.
bảy giờ năm mươi chín phút, điện thoại vang lên.
Cố Tiểu Khê lập tức bắt máy: "Alo!"
Bên , thấy giọng cô gái nhỏ nhà , Lục Kiến Sâm khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu Khê, là đây."
Nghe thấy giọng , Cố Tiểu Khê bất giác trở nên dịu dàng hơn: "Dạ. Anh ăn tối ?"
Khóe môi Lục Kiến Sâm khẽ cong, giọng cũng mềm hẳn : "Ăn . Còn em? Hôm nay em gì?"
Cố Tiểu Khê chớp mắt. Câu ... nên thật nhỉ?
"Dạ... hôm nay em dạo ở cửa hàng cung tiêu, mua nhiều đồ, tốn cũng kha khá phiếu đấy! À , ba và ông bà nội gửi nhiều đồ cho , họ còn đưa cả sổ tiết kiệm nữa, nhiều tiền lắm..."
Lục Kiến Sâm cô líu lo kể chuyện, ánh mắt tràn đầy cưng chiều: "Em cứ giữ lấy, thích gì thì mua. Nhớ kiểm tra hạn sử dụng của phiếu, cái nào sắp hết hạn thì dùng ."
"Vâng! Mai em sẽ mua tiếp!" Cố Tiểu Khê nghiêm túc đáp.
Lục Kiến Sâm nhịn bật , khóe môi càng cong lên. Chắc chắn lúc cô gái nhỏ của đang vẻ mặt vô cùng đáng yêu!