"Chúng ... chúng thật sự cố tình giấu . Chỉ là... chỉ là cô gái hôn mê các đ.á.n.h c.h.ế.t nữa."
Một bà lão nãy còn giả vờ ngủ giường, giờ vội vàng mở miệng giải thích. Bà thực sự là vì cứu !
"Những lời giữ mà với công an !"
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê chẳng buồn họ phân trần, cho dù họ thực sự vô tội.
Cô tốn ít sức mới đ.á.n.h thức Cố Tân Lệ đang mê man.
Khi Cố Tân Lệ mở mắt vẫn còn ngẩn ngơ mất một lúc, mãi mới lấy ý thức. Vừa thấy Cố Tiểu Khê, cô òa nức nở.
"Cố Tiểu Khê, Cố Tiểu Khê, em thật sự đến cứu chị ... hu hu... chị mà, chị em nhất định sẽ đến cứu chị..."
Tiếng nghẹn ngào của Cố Tân Lệ khiến mấy trong chuồng bò ngơ ngác như sét đ.á.n.h.
Người già nhất trong đó lắp bắp mãi mới thốt một câu: "Chúng ... chúng đúng là sai ... chúng giúp ác hại ."
Cố Tiểu Khê cau mày Cố Tân Lệ đang chỉ lóc: "Sao chị ở đây?"
Cố Tân Lệ đến mức , lau nước mắt : "Là cái đồ cầm thú đó, ông cụ Cố cùng với đám nhà họ Lư cấu kết bán chị . Bọn họ... bọn họ còn đ.á.n.h gãy chân chị nữa. Cố Tiểu Khê, em mau đưa chị , đưa chị khỏi đây..."
Giờ phút , Cố Tân Lệ hối hận đến ruột gan đứt đoạn.
Cô hối hận vì đêm đó khi lấy tiền lập tức rời khỏi Hoài thành. Cô hối hận vì đề phòng ông cụ Cố, để ông cụ Cố lừa gạt. Cô cũng hối hận vì kể rõ chuyện cho Cố Tiểu Khê ngay từ đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1042-loi-khai-cua-co-tan-le.html.]
Tóm , giờ đây cô chỉ còn nỗi hối hận chồng chất. May mà Cố Tiểu Khê vẫn còn lương tâm, tới cứu cô !
Bây giờ cô chỉ rời khỏi nơi càng sớm càng ! Cô thực sự tự bước ngoài, nhưng đôi chân đ.á.n.h gãy, còn nổi thì gì đến .
Cố Tiểu Khê lướt qua đôi chân cô , do dự một chút, vẫn xổm xuống. "Rắc rắc" vài cái, khớp chân tháo rời của Cố Tân Lệ cô nắn vị trí cũ.
Cố Tân Lệ đau đến mức to thành tiếng, gào lên gọi ba gọi . bao lâu, ánh mắt cô Cố Tiểu Khê tràn đầy ơn.
lúc , Ngọc Thành Song dẫn trưởng thôn và mấy lãnh đạo trong thôn đến.
Trưởng thôn ngờ trong thôn xảy chuyện như , vội vàng sai trông giữ đám trong chuồng bò, đó để khiêng Cố Tân Lệ ngoài.
Trong lúc chờ công an đến, Cố Tân Lệ vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay Cố Tiểu Khê, mắt dám chớp lấy một , sợ chỉ cần cô rời là bỏ .
"Cố Tiểu Khê, chị ngôi nhà đó nữa . Em thể tìm cho chị một chỗ ở ? Chị thể ở nhà em ?"
Cố Tiểu Khê gạt tay cô , giọng điềm tĩnh: " đến cứu chị, chữa trị cho chị, thế là quá nhân nhượng . Về ở nhà là điều thể. Chị cứ , ông cụ Cố cấu kết với nhà họ Lư hại chị như thế nào? Ông giờ còn đang liệt giường cử động , lời chị khó mà khiến tin nổi."
Cố Tân Lệ thì cuống lên, nước mắt lưng tròng: "Là thật mà, thật sự là ông hại chị. Ông cụ Cố là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, ông , chân của ông căn bản liệt, ông vẫn thể !"
Cố Tiểu Khê sững : "Ông còn động đậy ? Mấy hôm ông còn đ.á.n.h với bà cụ, lúc đó động, rõ ràng là nhúc nhích nổi mà?"
Thấy Cố Tiểu Khê tin , Cố Tân Lệ sốt ruột đến mức suýt thêm nữa: "Thật mà! Thật sự là ông thể . Hôm đó, hôm chị lấy tiền từ nhà họ Lư, bỏ t.h.u.ố.c mê đồ ăn của chị. Lúc chị mơ mơ màng màng, chị thấy rõ ràng chính là ông . Chính ông cõng chị từ trong phòng ngoài, giao cho của nhà họ Lư."