Ninh Hải há miệng , nhưng nhanh ngậm .
Cậu thể , nhất định thể .
Nếu , khi cả đời sẽ tiêu tan.
Cố Tiểu Khê biểu cảm của , lạnh lùng một tiếng, mở miệng: "Hôm nay là cơ hội cuối cùng. Sau khi Cố Tân Lệ mất tích, cuộc điều tra của chúng với các cũng diện hơn nhiều. Nếu lời khác với lời Cố Tân Lệ, kết cục chắc tự rõ."
Dứt lời, cô thẳng mắt Ninh Hải, ánh mắt đầy sức ép.
Ninh Hải thì nhịn nổi nữa, kích động : "Không ! Các nhất định đừng tin lời Cố Tân Lệ. Cái c.h.ế.t của Ân Xuân Sinh liên quan gì đến , thật sự liên quan!"
Cố Tiểu Khê thoáng chột , đó liếc Lục Kiến Sâm một cái.
Lục Kiến Sâm trong lòng cũng chấn động, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ nghiêm túc bình tĩnh: "Có liên quan , chỉ là ."
Nghe , Ninh Hải càng quýnh lên, vội vàng : "Thật sự liên quan đến ! cho các , hôm đó Ân Xuân Sinh rơi xuống sông là do tai nạn, thật đấy! Chúng ngờ nhảy xuống cứu , cuối cùng vì kiệt sức mà c.h.ế.t đuối. Thật sự là tai nạn!"
Lông mày Lục Kiến Sâm khẽ cau : "Các ngờ nhảy xuống cứu , theo kế hoạch của các thì thế nào?"
Hai cán bộ công an bên cạnh cũng nín thở, dám thở mạnh.
Bởi vì trong quá trình điều tra vụ mất tích của Cố Tân Lệ, họ rõ phận của Ân Xuân Sinh, là một cán bộ cấp phó đoàn trưởng trong quân đội!
Chẳng lẽ cái c.h.ế.t của vị quân nhân cũng điều khuất tất?
Nghĩ tới đây thấy rùng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1015-the-la-kiem-tra-xong-het-roi-sao-1.html.]
Ninh Hải thực sự sợ Cố Tân Lệ đổ tội, càng sợ mang tiếng g.i.ế.c hại quân nhân, liền cuống cuồng giải thích: "Hôm đó Cố Tân Lệ bỏ t.h.u.ố.c canh của Ân Xuân Sinh, vốn chỉ định khiến bất tỉnh để lấy trộm khối ngọc bội giá trị. khi uống canh xong, Ân Xuân Sinh đột nhiên việc ... Chúng ngờ trùng hợp đến , xuống sông cứu , t.h.u.ố.c phát tác khiến c.h.ế.t đuối."
Nói đến đây, nước mắt nước mũi của Ninh Hải chảy ròng ròng, trông vô cùng hối hận.
" tuy ích kỷ, nhưng thật sự dám hại mạng ! Đây thật sự là tai nạn, các nhất định tin ."
Nói xong, ngẩng đầu Cố Tiểu Khê, tiếp: "Nếu các thật sự trách, thì hãy trách Cố Tân Lệ bỏ t.h.u.ố.c, là cô ! Tất cả đều do cô nghĩ ! Trước đây cô còn từng bỏ t.h.u.ố.c đồ ăn cho cô nữa đúng ? Cô tiền án mà! Thật đấy, các tin ! Là của cô , là chủ ý của cô ..."
Cố Tiểu Khê im lặng.
Chuyện liên quan đến cái c.h.ế.t của Ân Xuân Sinh, đây còn là chuyện cô tin nữa .
Lục Kiến Sâm tiếp tục hỏi Ninh Hải mấy câu, đó trực tiếp gọi điện thoại cho sư trưởng Đường ở Quân khu Thanh Bắc từ điện thoại của đồn công an.
Gọi xong, với Cố Tiểu Khê: "Chuyện sẽ nhanh ch.óng chuyên trách tiếp quản. Tạm thời giữ Ninh Hải , chúng về ."
"Vâng." Cố Tiểu Khê gật đầu.
Thật ban đầu cô gặp Ninh Hải chỉ định hỏi chuyện của Cố Tân Lệ, ai ngờ sự việc chuyển hướng như thế .
Về đến nhà, Lục Kiến Sâm và Ngọc Thành Song chuyện với trong phòng một lúc ngoài.
Còn Cố Tiểu Khê thì ở nhà cùng ông ngoại và cô cả chăm sóc hai đứa bé.
Tất nhiên, phần lớn thời gian là ông ngoại và cô cả trông trẻ, còn cô thì ở bên nghiên cứu mấy cánh tay máy.
Chillllllll girl !
Thời gian việc trong bệnh viện của cô cũng ngắn, gặp nhiều khuyết tật tay chân, trong đó ít là quân nhân.